Chương 47: Thử Thách Lớn

Không khí tại hiện trường quả thực có chút kỳ quái, Lữ Diên nhìn trái nhìn phải, cuối cùng không nhịn được mà mở lời: "Mọi người quen nhau sao?"

"Không quen."

Giọng nói mang theo nụ cười khéo léo của Tô Hòa vang lên, cùng lúc đó 1551 cũng lắc đầu.

Cậu không dám để lộ bản thân, chỉ có thể khẽ níu lấy ống tay áo Cố Trầm Chu.

Khi người đàn ông cúi đầu nhìn, cậu định nhỏ giọng nói rằng mình muốn rời khỏi đây.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị cắt ngang.

"Hiếm khi mọi người tụ tập đông đủ thế này, chúng ta cùng làm một ly đi!"

Thành Quyền nở một nụ cười sảng khoái.

Tô Hòa mỉm cười: "Chỉ uống rượu thì chán quá, chúng ta chơi một trò chơi nhỏ đi."

"Trò gì?" Lữ Diên lập tức hào hứng, quên luôn cảm giác kỳ lạ vừa rồi.

Nụ cười trên mặt Tô Hòa càng rõ. "Nói thật hay thử thách, được không?"

Đúng là trò chơi kinh điển trên bàn rượu.

Không biết Lữ Diên nhặt được cái chai rượu ở đâu, đặt ngay giữa mọi người.

Lúc này 1551 mới phát hiện, không biết từ lúc nào vị trí đứng của họ vừa hay tạo thành một vòng tròn.

Mà cậu đang ở ngay trong vòng, muốn rời đi sẽ cực kỳ gây chú ý.

Từ giây phút nhìn thấy Tô Hòa, trong đầu cậu như ong ong không ngừng, từng đợt chóng mặt kéo đến, ngay cả suy nghĩ cũng chậm lại, chỉ biết mình tuyệt đối không thể để bị nhận ra.

Không hiểu vì sao, bầu không khí lạ lùng kia lại xuất hiện lần nữa.

Lữ Diên hoang mang nhận ra ánh mắt của hai người bạn mình cùng ánh mắt của Tô Hòa, đều đang dừng trên gương mặt cúi thấp không thấy rõ của cậu thiếu niên.

Như thể đang... đợi điều gì.

Mãi đến khi thiếu niên nhẹ gật đầu ngồi xuống, không khí đông cứng mới lập tức tan ra.

Cố Trầm Chu: "Ừm."

Cùng với việc hắn cũng ngồi xuống, mới chính thức có người qua đây rót rượu.

Lữ Diên bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự bất an mơ hồ trong lòng vẫn chưa biến mất.

Nói ra thì rất khó tin, nhưng anh ta cảm thấy tất cả mọi thứ ở đây bao gồm cả mọi người, trông có vẻ đều đang chờ đợi câu trả lời của Cố Trầm Chu, nhưng thực tế người thật sự có quyền lên tiếng lại là thiếu niên có tướng mạo non nớt và ánh mắt trong veo kia.

Cậu ấy mới là trung tâm.

"Lữ Diên, cậu đang nghĩ gì thế?" Thành Quyền có chút khó hiểu kéo anh ta một cái.

Lữ Diên cười một tiếng: "Không có gì."

Tô Hòa nhìn qua, trong lòng hơi động.

Đám bạn từ nhỏ của nam chính, ai cũng xuất sắc.

Ngay cả Lữ Diên đảm nhiệm vai trò khuấy động không khí, nhưng khi đứng đắn lại mang theo nét lưu manh đẹp trai khiến người ta đỏ mặt tim loạn, càng đừng nói đến nam thần quốc dân cấp bậc như Lý Ly Tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!