"Tiểu Dị?"
Tên này nghe vừa giống chữ số đầu tiên trong dãy mã của cậu, lại giống như một biệt danh nhỏ, mang cảm giác thân mật đặc biệt.
1551 ngẩng đầu nhìn hắn, quên luôn chuyện phải trả lời tin nhắn. Gương mặt non mềm hơi ửng đỏ.
Cậu thật sự... khá thích cách gọi này.
Cố Trầm Chu che giấu hoàn toàn sát khí nhàn nhạt trong đáy mắt, trong đôi mắt đen thâm trầm chỉ phản chiếu hình dáng đáng yêu của thiếu niên.
Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên vài phần: "Tiểu Dị vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy."
Thái độ có vẻ hờ hững, nhưng thực tế trong lòng ghen tị đến mức muốn phát điên.
Hắn để mặc h*m m**n chiếm hữu đang méo mó ấy lan rộng, chiếm trọn phần tối tăm nhất trong tim.
Đúng lúc bên cạnh lại có nhân viên phục vụ lên thay thùng đá cho nước uống vô tình liếc thấy biểu cảm của Cố Trầm Chu, lập tức bị dọa đến mức không dám thở mạnh.
Dù không nhắm vào mình, nhưng vẫn mang theo áp lực khiến người khác rợn cả người.
Lúc này 1551 mới nhớ ra mình còn chưa trả lời tin nhắn. Cậu hơi phiền não, đưa điện thoại cho người trước mặt: "Đúng vậy, nhưng chiều nay tôi bận mất rồi."
Động tác đưa điện thoại ấy tự nhiên tới mức... giống như một người hoàn toàn tin tưởng người yêu của mình, giao quyền xử lý những kẻ quấy rầy cho đối phương.
Chỉ là một ảo tưởng trong đầu, nhưng từ hành động đó, Cố Trầm Chu được an ủi rất nhiều. Nụ cười nơi môi hắn trở nên chân thật hơn.
Hắn nhận lấy điện thoại, ngón tay thon dài gõ vài chữ rồi gửi đi.
Thế là, Lý Ly Tâm và Trần Tầm Huấn đồng thời nhận được hai tin nhắn, nội dung khác nhau nhưng ý tứ lại giống nhau đến kỳ lạ.
Ý là mình có việc bận, đừng gửi tin nhắn đến nữa.
Tiện thể còn từ chối lời mời của Lý Ly Tâm.
Ánh mắt của Cố Trầm Chu dừng lại vài giây trên phần chú thích "Lý Ly Tâm", cười khẩy một tiếng.
Mặc dù thần sắc của người đàn ông lúc này mang ý vị khó hiểu, nhưng luồng khí xung quanh dịu xuống, không còn sắc bén nữa, đã thể hiện rất tốt tâm trạng hiện tại của hắn.
Nhân viên phục vụ bên cạnh vốn dĩ chỉ chăm chú nhìn xuống, tranh thủ lúc này nhanh chóng lên thay thùng đá đã tan chảy một chút, đồng thời lén lút nhìn 1551 hai lần, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Cố tổng vừa rồi giống như một con sư tử đực được vuốt lông đúng chỗ. Ai mà không tò mò người có thể chỉ bằng một động tác đã kéo cảm xúc của hắn từ dữ dằn sang dịu dàng như nước trông sẽ như thế nào?
Bây giờ nhìn thấy gương mặt thật, anh ta cảm thấy tất cả đều hợp lý rồi.
Nếu người ngồi đối diện mình đẹp đến thế này, thì dù có chuyện gì cũng chẳng nỡ phát cáu nữa.
Nhưng đang định nhìn thêm vài lần thì sau gáy bỗng lạnh toát.
d*c v*ng chiếm hữu của người đàn ông thật sự quá mạnh mẽ, mặc dù hắn che giấu rất kỹ trước người mình thích, nhưng lại không ngừng thể hiện ra bên ngoài.
Nhân viên không dám ở lại thêm, vội vã xách đồ đi mất.
1551 không để ý những chi tiết ấy. Cậu cầm lon nước lạnh mới được đổi, uống một ngụm, nước mát lạnh trượt vào cổ họng, đặc biệt giải nhiệt.
Uống ngon đến nỗi mắt cậu nheo hết cả lại.
Bây giờ vẫn chưa đến mùa hè, gió biển thổi vừa đủ.
Cố Trầm Chu: "Uống nhiều coi chừng đau bụng đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!