Trên biển lại trôi qua thêm một ngày yên bình.
1551 dần quen với cuộc sống lênh đênh. Cậu bưng một ly nước cam ra boong tàu để tắm nắng.
Ly nước cam này cũng là Cố Trầm Chu ép rồi mang tới cho cậu.
Hắn còn chuẩn bị cả bánh ngọt nhỏ, làm xong tất cả những việc này còn như đang dỗ trẻ con bảo cậu đi chơi.
Còn bản thân hắn thì đi gọi video để mở một cuộc họp quốc tế.
Khi gió biển mát mẻ thổi tới, 1551 tò mò ngẩng đầu nhìn những con hải âu trên bầu trời.
Bản năng gần gũi động vật lại phát huy tác dụng, vài con hải âu bay thấp dần, cuối cùng đậu luôn lên lan can, nghiêng đầu dùng đôi mắt tròn xoe nhìn cậu.
1551 bật cười, lục trong túi thật lâu mới tìm được nửa miếng bánh quy đã ăn dở.
Cậu đưa cho hải âu.
Hải âu nhìn một lúc, sau khi xác định là đồ ăn, liền há mỏ đớp lấy.
Vài con bên cạnh còn tranh nhau, cuối cùng bị con gan lì nhất nuốt trọn.
1551 vẫn chưa thấy đã, lại đưa tay lục túi lần nữa, muốn tìm thêm cái gì đó.
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nam.
"Thì ra cậu ở đây."
Đàn hải âu giật mình bay vút lên.
Nhưng chúng vẫn lượn quanh gần đó, ở một nơi không xa không gần nhìn con người bên dưới.
1551 quay đầu lại, nhìn thấy một đôi mắt hoa đào quen thuộc, bên trong chứa đầy ý cười.
Lý Ly Tâm: "Xin lỗi, có phải đã làm phiền cậu không."
Miệng nói xin lỗi, nhưng người vẫn bước tới.
Gió biển thổi bay tóc mái của anh ta, khuôn mặt trời sinh đã hợp với màn ảnh rộng và đứng dưới ánh đèn sân khấu, trông lại càng tuấn tú hơn vài phần.
Anh ta cười với 1551, biết rõ mình cười như thế nào là đẹp trai nhất.
Cho dù không phải là fan, cũng rất khó chống lại việc không có cảm tình với nụ cười của anh ta.
Chỉ có điều 1551 đã quen nhìn khuôn mặt không thể chê vào đâu được của Cố Trầm Chu, hoàn toàn miễn nhiễm với nụ cười của Lý Ly Tâm.
Cậu chỉ hơi khó hiểu: "Anh tìm tôi?"
Lý Ly Tâm lộ ra vẻ mặt có chút đau lòng: "Đúng vậy. Tìm cậu mãi ở buổi tiệc tối mà không thấy, tôi lo cho cậu lắm."
Nói xong, anh ta nhìn 1551 với ánh mắt chờ mong.
1551: "Bữa tiệc tối hôm đó, ông chủ của tôi đến tìm, nên tôi đi cùng anh ấy luôn."
Lý Ly Tâm khẽ nheo mắt, ra vẻ vô tình mở lời: "Ông chủ của cậu đúng là biết bóc lột nhân viên. Cậu chỉ đi dự tiệc một lát mà đã lập tức tới kéo cậu đi rồi."
Bóc lột nhân viên?
Nhưng Cố Trầm Chu còn nấu cho cậu bát mì hải sản ngon lắm cơ mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!