Sau khi cánh cửa đóng lại, tiếng gió biển cũng bị ngăn cách hoàn toàn.
Trong phòng yên tĩnh.
1551 đột nhiên sờ mặt mình, lẩm bẩm: "Hơi nóng thì phải?"
Cậu lắc đầu, cố gạt đi cảm giác kỳ lạ ấy.
Chắc chắn cửa phòng đã khóa chặt, 1551 móc ra đôi tai mèo trong kho đạo cụ và đeo lên.
Vừa đeo vào, bảng chức năng của hệ thống liền xuất hiện.
1551 mở sách hướng dẫn mà 999 gửi cho cậu ra, nghiên cứu kỹ lưỡng những mục còn lại. Ít nhất mục "trước tiên phải nắm được dạ dày đối phương" là không thực hiện được.
Ngược lại, dạ dày của cậu sắp bị Cố Trầm Chu chinh phục mất rồi.
Nhớ lại mùi vị của bát mì hải sản, trong đầu cậu không chỉ hiện lên bát mì ấy, mà còn có cả bóng dáng Cố Trầm Chu xắn tay áo sơ mi trắng đứng trong bếp, lúc hắn quay lưng lại có thể nhìn rõ tấm lưng rộng và bờ vai tuyệt vời, những đường nét cơ bắp trên cánh tay, ngay cả động tác dùng một tay đập trứng cũng đầy sức mạnh.
1551 đưa tay bóp nhẹ cánh tay mình, thịt trên đó mềm mềm.
Khác hoàn toàn với Cố Trầm Chu.
Sau một hồi phiền não, cậu chợt nhận ra bản thân lại thất thần.
Rõ ràng Cố Trầm Chu không còn ở trước mặt cậu nữa, nhưng cậu vẫn thường xuyên nghĩ về hắn.
Triệu chứng này... nhất định là vì cậu quá coi trọng nhiệm vụ!
Mắt 1551 sáng lên, đôi tai mèo máy trên đỉnh đầu cũng khẽ rung.
Cậu nghiên cứu sách hướng dẫn thêm một lúc thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
1551 luống cuống cất tai mèo đi, không kịp nhét vào túi hệ thống, đành nhét bừa vào trong chăn.
Tiếng gõ chỉ vang lên ba lần rồi im bặt, người bên ngoài rất lịch sự chờ đợi, không thúc giục thêm.
Một lúc sau, cửa mới mở ra.
Cố Trầm Chu nhìn hệ thống nhỏ có vẻ hoảng loạn, ánh mắt tối sầm lại.
Nếu không phải hắn chắc chắn mình đang ở phòng bên cạnh và không cảm nhận được sự xâm nhập của người ngoài, hắn suýt chút nữa đã nghi ngờ lại có người từ Trung giới tới tìm cậu rồi.
Nhìn người đàn ông im lặng, 1551 nghiêng đầu: "Sao thế ạ?".
Cố Trầm Chu: "Tôi mang cho em một món quà".
Hắn kín đáo nhìn lướt ra phía sau 1551, xác nhận không có dấu vết của người khác đến mới thu hồi ánh mắt.
1551 hơi ngạc nhiên: "Cảm ơn anh".
Cậu nhận lấy rồi ngoan ngoãn hỏi có thể mở ra không, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định mới bắt đầu tháo hộp.
Trong chiếc hộp hình chữ nhật, một chiếc điện thoại di động hoàn toàn mới nằm im lìm.
Lúc này 1551 thực sự lộ ra vẻ kinh ngạc: "Tặng cho tôi ạ?".
Cậu không ngờ Cố Trầm Chu lại chú ý đến việc cậu không có điện thoại.
Mặc dù cậu có bảng điều khiển hệ thống riêng, có thể tìm kiếm rất nhiều thứ, cũng tiện lợi như điện thoại máy tính. Nhưng không thể lúc nào cũng lấy ra được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!