Chương 41: Phong Thủy Luân Chuyển

1551 hơi bực bội nhìn người đàn ông trước mặt đang không giấu nổi nụ cười.

Trên biển, bầu trời đêm trong vắt, ánh trăng rải trên boong tàu thành từng mảng sáng dịu. Bóng hai người bị kéo dài ra, đổ xuống sàn.

1551 hơi hối hận: "Anh đừng cười nữa mà."

Sau khi cậu thành thật kể cho Cố Trầm Chu nghe lý do mình đi ra ngoài là tìm đồ ăn, hắn liền bật cười, và suốt từ nãy đến giờ ánh mắt vẫn nhìn cậu đầy ý cười.

Từ góc nhìn của người ngoài, ánh mắt ấy tràn đầy sự cưng chiều. Nhưng trong mắt người trong cuộc chậm chạp như 1551, rõ ràng là nam chính đang cười giễu cậu.

Rõ là cậu chỉ muốn đi tìm đồ ăn thôi, vậy mà không những lạc đường, còn bị hắn bắt gặp.

Mặc dù có chút bực bội, nhưng hệ thống nhỏ nói chuyện vẫn mềm như kẹo, chẳng có chút lực sát thương nào.

Cố Trầm Chu mím môi, thu lại ý cười: "Tôi đưa em đến một nơi".

1551 nghi ngờ nhìn hắn: "Nhưng không phải anh sắp lên phát biểu sao?"

Hắn vốn chỉ định nói qua loa vài câu, đến giờ còn chưa nghĩ ra nội dung. So với việc ở riêng với hệ thống nhỏ, buổi phát biểu như thế trong mắt hắn có thể bỏ qua bất cứ lúc nào.

Cố Trầm Chu: "Tôi sẽ nhờ người khác lên nói thay."

Cố Trầm Chu rút điện thoại ra, gõ vài dòng trong nhóm chat rồi cất lại vào túi.

Lữ Diên: [???]

Lữ Diên: [Anh không lên à?!]

Lữ Diên: [Đừng viện cớ say sóng! Anh mà say thì cả con thuyền chẳng ai chịu nổi đâu!]

Thành Quyền: [Đừng nói là đi với người yêu đấy nhé.]

Nếu câu này nói về ai khác thì còn có thể tin, nhưng khi đặt lên một người chưa bao giờ có cảm xúc dư thừa như Cố Trầm Chu, thì lại biến thành một câu nói đùa.

Lữ Diên tiếp tục kêu la ầm ĩ trong nhóm: [Thành Quyền, cậu đấy, tự mình có người yêu rồi là nhìn cả thế giới đều là bong bóng màu hồng hả?]

Nhóm chat nổ tung, trong khi "thủ phạm" khởi nguồn mọi chuyện đã dắt 1551 đi rồi.

Tay hai người vốn vẫn nắm lấy nhau, giờ liền thuận thế bước đi.

Đến nơi, Cố Trầm Chu mới từ từ buông tay ra. Ngón tay hắn xoa xoa, như thể cảm giác tinh tế đó vẫn còn lưu lại. Nếu có thể, hắn muốn nắm thêm một lát nữa. Nhưng nếu khiến hệ thống nhỏ cảnh giác, lại chẳng hay.

Khóe môi Cố Trầm Chu nhếch lên một thoáng, rồi lập tức khôi phục vẻ bình thản.

Hắn mở lời một cách ngắn gọn: "Nhà bếp".

Đây là một phòng bếp riêng. Mặc dù không lớn, nhưng thiết bị đồ dùng lại vô cùng đầy đủ. 1551 kinh ngạc chớp chớp đôi mắt tròn xoe.

Rồi rất nhanh cậu liền hiểu ra, có lẽ đây là nơi được chuẩn bị riêng để làm đồ ăn cho nam chính.

Cố Trầm Chu vốn có thói quen rèn luyện, khẩu vị thanh đạm, ăn uống có quy tắc, bình thường ở nhà còn có chuyên gia dinh dưỡng riêng. Không ngờ ngay cả khi lên du thuyền, hắn vẫn giữ nếp sống này.

Xem ra việc cậu nghĩ rằng làm trợ lý thì phải phụ trách chuyện ăn uống của nam chính, là cậu suy nghĩ quá nhiều rồi.

Dù không có cậu và Trần Tầm Huấn, chất lượng cuộc sống của hắn cũng chẳng giảm đi chút nào.

Nhưng hắn vẫn thuê hai trợ lý tạm thời. 1551 có một nghi vấn thoáng qua trong lòng , nhưng nó mờ nhạt đến mức nhanh chóng biến mất. Sự chú ý của cậu dần chuyển sang những thứ trong nhà bếp này.

Những chữ trong cuốn cẩm nang mà 999 đưa lại từ từ hiện lên trong đầu cậu. Nhất định phải để nhân vật chính quen với đồ ăn mình làm, để vị giác ghi nhớ mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!