1551 bị người đàn ông đột ngột xuất hiện phía sau làm giật mình, nhất thời không phản ứng lại ngay được.
Chủ nhân của đôi mắt hoa đào đó lộ ra vẻ áy náy: "Xin lỗi, tôi dọa cậu sợ rồi phải không?"
Sau khi nhận ra đối phương quả thực không có ác ý, 1551 mới lắc đầu tỏ ý không sao.
Người kia vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "Cậu là thiếu gia nhà nào vậy, tên là gì?"
1551 chớp chớp mắt, cậu vừa bị dọa một phen, lúc này hiếm khi có chút bực mình: "Chẳng lẽ anh không biết lúc hỏi tên người khác, cũng phải tự giới thiệu bản thân trước sao?"
Nhưng giọng cậu vốn mềm mại, nói vậy lại như đang làm nũng.
Chính bản thân cậu còn không hề hay biết.
Nụ cười chói sáng mang tính "nghiệp vụ" của người kia hơi khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc: "Xin lỗi, tôi tưởng cậu nhận ra tôi chứ."
Khi nói câu ấy, anh ta thật sự rất thành khẩn.
Dường như anh ta thật sự cảm thấy khuôn mặt này của mình có độ nhận diện cao, không cần phải giới thiệu thêm gì.
Lý Ly Tâm thu lại một chút biểu cảm, đưa tay ra chính thức mở lời: "Là tôi mạo phạm rồi, tôi tên là Lý Ly Tâm, là bạn thân từ bé của Cố Trầm Chu.".
Vừa nghe đến cái tên này, những tài liệu cốt truyện đã xem qua trước đó cuối cùng cũng giúp thân phận của người này dần trở nên rõ ràng hơn.
Tính cách của Cố Trầm Chu là ngoài lạnh trong càng lạnh, để có thể kết bạn với người như hắn, không chỉ cần đến thân phận, mà thời cơ và tính cách lại càng quan trọng.
Trong cốt truyện, Cố Trầm Chu được nuôi dưỡng để trở thành người thừa kế của tập đoàn Cố thị từ nhỏ, những người hắn tiếp xúc cũng đã trải qua sàng lọc tầng tầng lớp lớp. Cuối cùng những người có thể được gọi là bạn bè, thỉnh thoảng còn tụ tập, nếu tách riêng ra, đều là những nhân vật lớn trong một lĩnh vực nào đó.
Trong số đó, cậu có ấn tượng khá sâu sắc về Lý Ly Tâm.
Nhà anh ta có một người chị gái rất mạnh mẽ, gia đình không hề có tư tưởng trọng nam khinh nữ, chị gái giỏi hơn nên tự nhiên gánh vác phần lớn tài sản gia tộc.
Còn Lý Ly Tâm thì không màng chuyện kinh doanh, 18 tuổi vừa trưởng thành đã bước chân vào giới giải trí, quyết tâm mở ra thế giới riêng của mình.
Mà anh ta cũng đã thành công rực rỡ, trước sinh nhật 28 tuổi đã trở thành Ảnh đế trẻ nhất.
Giờ đây anh ta còn nổi tiếng trên cả trường quốc tế.
Tất cả những điều đó 1551 chỉ biết qua tư liệu, nên vừa rồi mới không kịp nhận ra người này.
Nhưng bây giờ sau khi đã nhận ra, 1551 hiểu được tại sao anh ta còn trẻ tuổi đã có thể trở thành một ngôi sao lớn nhà nhà đều biết.
Ngoại hình quả thật rất đẹp trai, so với vẻ tuấn tú chuẩn mẫu hoàn hảo của nam chính, anh ta có thêm một chút tình cảm, trông hơi mềm mại hơn, nhưng ngũ quan lại sâu sắc và lập thể.
Người như vậy bất kể đóng vai gì, chỉ cần trang điểm một chút, cộng thêm diễn xuất nhất định, đều có thể diễn tả nhân vật một cách vô cùng xuất sắc.
Ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn bừng tỉnh của 1551 hoàn toàn khớp với phản ứng bình thường của bất kỳ ai lần đầu gặp Ảnh đế Lý Ly Tâm.
Thế là, Lý Ly Tâm xem cậu là một thiếu gia có chút "mù mặt".
Trong giọng nói của Lý Ly Tâm mang theo ý cười: "Mèo con ngốc nghếch, bây giờ cậu có thể cho tôi biết tên được chưa?"
Sau khi biết đối phương là bạn của Cố Trầm Chu, 1551 hoàn toàn buông bỏ cảnh giác: "Tôi tên là... Lâm Dị Thủy."
Lúc gọi ra cái tên vừa quen thuộc lại hoàn toàn xa lạ này, cậu vẫn không tự nhiên mà dừng lại một chút.
May mà không bị chú ý.
Thật ngoan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!