Xe chạy rất lâu, trong thời gian đó Trần Tầm Huấn thường xuyên quay đầu lại. Sự lo lắng của anh ta đều bị Trợ lý Trần thu hết vào mắt.
Trợ lý Trần lên tiếng, giọng điệu có ý trấn an: "Yên tâm đi, Cố tổng không phải là người xấu."
Trần Tầm Huấn lộ ra vẻ mặt rõ ràng không tin, xoay đầu nhìn chằm chằm vào anh ta.
Trợ lý Trần hiếm khi cảm thấy chột dạ, nhận ra câu nói vừa rồi của mình quả thực không có tính thuyết phục.
Dù sao thì ngay cả anh ta cũng không hiểu nổi, tại sao cấp trên của mình lại đột nhiên để tâm đến một người như vậy.
Cố Trầm Chu vốn không phải kiểu người sẽ vì ai mà đặc biệt tổ chức du thuyền. Cách giao tiếp xã giao này thực ra không hiếm trong giới thượng lưu.
Nhưng chuyện như vậy lại xảy ra trên người Cố Trầm Chu, thì lại có vẻ vô cùng kỳ lạ.
Hắn không những không thích tổ chức tiệc tùng, mà ngay cả việc đi tham gia tiệc do người khác tổ chức cũng rất ít, cho dù là lời mời của đối tác cũng hiếm khi lộ diện.
Vậy mà lần này lại dùng danh nghĩa của mình để đích thân tổ chức một chuyến du lịch bằng du thuyền, điểm đến của chuyến du lịch này còn là hòn đảo tư nhân của hắn.
Phải biết rằng, nếu lần này không nhắc tới, trợ lý Trần còn tưởng Cố Trầm Chu đã quên mất hòn đảo mà năm đó hắn tiện tay mua về.
Trần Tầm Huấn hít sâu một hơi: "Tôi nhận tiền làm việc, nhưng nếu các người muốn làm điều gì đó không tốt với hàng xóm của tôi, tôi nhất định sẽ ngăn cản."
Nói xong anh ta đột nhiên cảm thấy có chút khó xử.
Dù sao thì Cố Trầm Chu trông thực sự quá có quyền thế, nếu thật sự bắt nạt người khác, anh ta ngoài việc báo cảnh sát ra thì còn có thể làm được gì chứ.
Trợ lý Trần nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh ta, chỉ có thể thầm thở dài trong lòng, không nói thêm nữa.
Thế là Trần Tầm Huấn tiếp tục duy trì tư thế căng thẳng vừa rồi, muốn nghe rõ chuyện gì đã xảy ra ở hàng ghế sau.
Nhưng dù anh ta có cố gắng thế nào thì ngoài một số âm thanh ồn ào bên ngoài xe, anh ta cũng không nghe thấy được gì khác.....
Đợi đến khi xe dừng lại, 1551 mới mở mắt.
Cậu dụi dụi mắt, phát ra một chút âm thanh mơ hồ: "Ưm?"
Sợi tóc ngốc trên đỉnh đầu lại dựng lên.
Đợi đến khi tầm nhìn dần khôi phục sự tỉnh táo, 1551 mới phát hiện ra mình không cẩn thận ngủ thiếp đi, lại còn nửa dựa vào vai nam chính.
Cậu trợn to mắt: "Xin lỗi!"
Cố Trầm Chu đặt cuốn sách trong tay xuống: "Không sao."
1551 không biết rằng sau khi cậu nhắm mắt ngủ, vốn là tựa về phía cửa sổ, nhưng người đàn ông bên cạnh đã đưa tay đỡ, khẽ kéo cậu nghiêng về phía mình.
Mà khí chất trầm ổn của Cố Trầm Chu lúc này, hoàn toàn không nhìn ra được hắn vừa làm một hành động ấu trĩ như thế nào.
1551 ngây thơ cho rằng là do mình quá thả lỏng, nên mới ngủ gục lên người người ta.
Cậu áy náy nói: "Lần sau anh cứ đẩy tôi ra là được."
Khóe môi Cố Trầm Chu khẽ cong: "Em chỉ mệt quá thôi."
Nam chính thật là thấu hiểu lòng người.
1551 chớp chớp mắt, nghĩ tới chuyện mình đang phải "công lược" hắn, trong lòng càng thêm áy náy.
Tiếp cận người ta mang theo mục đích, đúng là quá xấu xa...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!