Đương nhiên Trần Tầm Huấn sẽ không nhận được bất kỳ câu trả lời nào từ người đàn ông có vẻ mặt lạnh như băng kia.
Anh ta mang theo tâm trạng thấp thỏm chờ đợi 1551 đến vào ngày hôm sau.
Theo yêu cầu công việc trước đó, 1551 chỉ mang theo một số vật dụng cần thiết.
May mà thân hình của Tô Hòa với cậu cũng xấp xỉ nhau, trong tủ vẫn còn vài bộ quần áo sạch chưa mặc đến, có thể tạm thời dùng để thay đổi.
Từ xa, cậu đã nhìn thấy Trần Tầm Huấn đang đứng đợi bên cạnh xe, liền vui vẻ vẫy tay: "Tôi đến rồi đây!"
Cậu bước từng bước nhỏ đầy phấn khởi đến gần, khuôn mặt trắng trẻo bị ánh nắng chiếu đến ửng hồng, sau một ngày nghỉ ngơi, trông cả người cậu lại càng thêm tinh thần.
Mặc dù ăn mặc rất đơn giản, nhưng trên người cậu vẫn toát ra khí chất tao nhã, hoàn toàn không giống một người làm thuê khổ cực, mà như một thiếu gia nhà giàu đang "trải nghiệm cuộc sống" thì đúng hơn.
Trần Tầm Huấn thấy người hàng xóm nhỏ đang nhiệt tình vẫy tay với mình, khuôn mặt rám nắng của anh ta lập tức ửng đỏ, chỉ là không dễ nhận ra.
1551 liếc qua vai anh ta nhìn về phía sau, hạ giọng hỏi: "Người phía sau đó là ông chủ của chúng ta sao?"
Đôi mắt cậu tròn xoe, trong đó còn chứa vài phần tò mò.
Trần Tầm Huấn bị cậu hỏi đến giật mình, nhớ ra giờ mình đang chịu sự hạn chế của người khác, đành phải thu lại ánh mắt hơi nóng rực của mình, quay sang gật đầu: "Ừm."
Hôm nay người đàn ông kia đã đổi chiếc Maybach thành một chiếc Rolls
-Royce, biểu tượng người vàng nhỏ nổi bật trước đầu xe khiến người ta khó mà làm ngơ.
Lòng Trần Tầm Huấn có chút chua xót, nhưng lại không thấy kỳ lạ.
Dù sao, một người có thể sở hữu cả một chiếc du thuyền lớn, còn bao trọn chuyến du lịch trên du thuyền, chắc chắn là người rất giàu có.
Theo ánh mắt tò mò của 1551, cửa xe đã được mở ra.
Một gương mặt mà cậu vô cùng quen thuộc hiện ra trước mắt.
Giống như chú thỏ đang đi trên đường đột nhiên nhìn thấy thiên địch của mình vậy, 1551 trợn tròn mắt, cái miệng nhỏ hơi hé mở trông có vẻ rất dễ bị bắt nạt.
Nếu lúc này cậu vẫn còn đôi tai mèo máy kia, thì chắc chắn đã cụp xuống thành hai cái tai máy bay mất rồi.
Chẳng lẽ mình vẫn còn đang mơ sao?
Nếu không thì sao cậu lại nhìn thấy trợ lý Trần bước xuống xe chứ.
Trợ lý Trần hơi nghi hoặc, gương mặt vốn luôn mang nụ cười khách sáo vừa phải, giờ cũng hiện lên chút biến hóa.
Vẻ mặt kinh ngạc của chàng trai trước mắt thật sự quá rõ ràng, đến nỗi khiến anh ta không nhịn được phải nhớ lại xem liệu họ có quen biết nhau không.
Nhưng dù cố lục lọi trong ký ức thế nào anh ta vẫn chắc chắn chưa từng gặp qua người này.
Dù sao thì thiếu niên có vẻ ngoài trong trẻo ưu việt như vậy, gặp một lần rất khó quên được.
Trợ lý Trần đẩy kính mắt, lấy lại vẻ điềm tĩnh, rồi mở miệng nói: "Nội dung công việc chắc các cậu đều đã tìm hiểu trước rồi, hợp đồng cũng đã ký xong, vậy hai người lên xe đi."
Vừa nghe đến hai chữ "hợp đồng", 1551 liền thấy chột dạ.
Cậu vốn nghĩ mình là kẻ mạo danh người khác đến nhận việc, nên ngẩn ra một lúc rồi cũng ngoan ngoãn theo Trần trợ lý mở cửa xe ngồi vào trong.
Việc này khác gì dê vào miệng cọp chứ!
Trần Tầm Huấn sốt ruột cũng muốn ngồi vào, nhưng cửa xe đã bị trợ lý Trần đóng lại trước một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!