1551 kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, cậu nhịn không được mà nhéo một cái vào đùi mình, cảm giác đau khiến mắt cậu lập tức ngấn nước, cũng khiến cơ thể vốn cảm thấy bị áp bức không thể động đậy tiếp tục có thể cử động được.
Cậu vứt đồ trên tay, chạy ra ban công, khi nhận thấy vẻ mặt bình thường của những người đi bộ bên dưới, cậu mới nhận ra có lẽ chỉ có mình cậu thấy được cảnh này
Những người bên dưới vừa đi vừa nói cười, hoàn toàn không hề hay biết cả thế giới đã xảy ra sự vặn vẹo.
Đối mặt với tình cảnh tận thế như vậy, 1551 ngoài việc ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn lên, thì không thể làm gì khác.
Ngay khi cậu nghĩ rằng thế giới này cũng sắp bắt đầu sụp đổ như những thế giới đã hóa tro tàn kia, thì những đám mây đen phía trên đột nhiên bắt đầu biến mất từng chút một, thay vào đó là bầu trời lại trở về màu xanh ban đầu.
Chỉ trong vòng nửa phút, cả thế giới lại khôi phục như cũ.
1551 chớp chớp mắt, nếu không phải nơi trái tim bị cảm giác áp bức đè nén khó chịu vẫn còn sót lại cảm giác đau, cậu gần như sẽ nghĩ vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Một giấc mơ mà cậu vẫn chưa tỉnh hẳn.
Mà chỗ bị nhéo đỏ trên đùi, cũng nhắc nhở cậu chuyện vừa xảy ra.
Một con chim c* gáy bay từ cái cây khác đến, có chút nghi hoặc nhìn tên nhân loại này qua hàng rào.
Đợi đến khi 1551 giơ tay ra, con chim béo này lại vỗ cánh bay đi.
Nhưng tâm trạng bất an ban đầu đã vì thế mà tốt hơn một chút, 1551 đóng cửa ban công lại trở về phòng khách.
Cậu không chú ý đến, sau khi cậu rời khỏi ban công, người vốn túc trực ở dưới lầu đã cầm điện thoại di động lên một lần nữa, báo cáo với người ở đầu dây bên kia.
"Mục tiêu đã vào trong."
Họ là những chuyên gia được phái đến để tìm tung tích của Tô Hòa, nhưng không tìm thấy Tô Hòa, mà lại phát hiện sau khi Tô Hòa biến mất, có người khác tiến vào chỗ ở của hắn.
Anh ta lập tức chụp trộm một tấm ảnh gửi cho người thuê.
Mặc dù tấm ảnh đó có chút mờ, chỉ có thể nhìn rõ một người có vẻ ngoài là thiếu niên đang đứng trên ban công nhìn trời, ngũ quan đều không thấy rõ, nhưng Cố Trầm Chu vẫn nhận ra ngay lập tức, đó chính là hệ thống nhỏ mà hắn vốn ngày đêm mong muốn tìm kiếm.
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh được gửi đến qua tin nhắn hồi lâu, cho đến khi có động thái mới từ đầu dây bên kia, Cố Trầm Chu mới chậm rãi mở lời: "Bảo vệ cậu ấy."
Điện thoại lại tắt màn hình, văn phòng trở nên u ám hơn.
Người đàn ông trong bóng tối không thấy rõ sắc mặt, khí tràng đáng sợ ban đầu đã lặng lẽ thu lại, giống như một con mãnh thú khổng lồ bị quấy rầy lại nhắm mắt.
Không biết đã qua bao lâu, mới truyền đến một tiếng cười khẽ.
Ánh mắt của Cố Trầm Chu thâm trầm, thở dài một tiếng: "Sao lại lạc đường rồi."
...
1551 ngủ một giấc ngon lành cho đến khi trời sáng ngày hôm sau, là lần hiếm hoi tự nhiên tỉnh giấc.
Không cần phải thức dậy sớm để dùng đồ gia dụng thông minh chuẩn bị nước nóng cho Tô Hòa, cũng không cần nơm nớp lo sợ phục vụ ký chủ.
Cậu tự mình thức dậy từ chiếc giường mềm mại, chiếc gối êm ái còn thoang thoảng mùi nắng vừa phơi hôm qua.
Lại càng không có kẻ phiền phức nào đến quấy rầy.
1551 không biết liệu những người đòi nợ và người dưới trướng Chu Tần đã tìm ra tung tích mới của Tô Hòa hay chưa, liệu họ có đến nơi khác để bắt hắn không.
Nhưng ít nhất họ đã tạm thời từ bỏ việc đến căn nhà cũ này để tìm người.
1551 cảm thấy có chút may mắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!