Khi đồng hồ đếm ngược đến mười giây cuối cùng, 1551 đã kịp thời chui vào nhà vệ sinh rồi mới bị triệu hồi về.
Đảm bảo rằng không một ai phát hiện ra.
Sau nửa tiếng rời đi, 1551 trở về và nhận ra lớp che chắn của mình vẫn chưa được Tô Hòa gỡ bỏ.
Chỉ là, nó đã biến thành một chiều rồi.
Nó có thể nhìn thấy toàn bộ quá trình Tô Hòa và Trợ lý Trần ở bên nhau, nhưng lại không thể truyền bất kỳ tin tức nào cho Tô Hòa.
Chỉ có thể lặng lẽ dõi theo, nhìn hai người họ "hẹn hò".
Tô Hòa mời Trợ lý Trần về nhà. 1551 chú ý thấy căn nhà vốn hơi bừa bộn, chẳng biết từ khi nào đã trở nên sạch sẽ gọn gàng.
Thêm vào đó là tách trà nóng hắn vừa pha, cùng nụ cười ấm áp trên môi, e rằng khó ai có thể giữ được bình tĩnh trong khung cảnh ấm cúng như thế.
"Trợ lý Trần, anh sẽ giúp em thật chứ?" Tô Hòa như thể đã say, mềm nhũn ngả vào lòng người đàn ông.
Đôi mắt to tròn kia chan chứa sự ỷ lại, dõi nhìn anh ta không chớp.
Nếu không phải 1551 biết rõ khả năng diễn xuất của Tô Hoà lợi hại đến mức nào, nó cũng sẽ tưởng rằng hắn thật sự đang yêu người trước mặt.
Ánh mắt ấy, đây không phải là lần đầu 1551 thấy trên gương mặt Tô Hòa.
Lần đầu tiên, là khi hắn đối diện với vai phản diện Chu Tần.
Hắn như một mỹ nhân rắn, lan tỏa mị lực với mỗi người hắn có thể lợi dụng, dẫn dụ họ bước vào chiếc bẫy của mình.
Trở thành một quân cờ trên bàn cờ của hắn.
Không biết từ lúc nào, Trợ lý Trần đã tháo chiếc kính gọng vàng và tiện tay đặt sang một bên. Anh chậm rãi mở lời: "Em muốn tôi giúp em như thế nào?"
Tô Hòa cười rạng rỡ như hoa, vươn hai cánh tay trắng nõn ôm lấy anh ta, giọng nói ngọt ngào như phát ngấy: "Em muốn..."
Hắn ghé sát bên tai người đàn ông, khẽ nói vài câu, ngón tay mơn man nơi yết hầu của anh, động tác mang theo chút mập mờ.
Dù cho vùng nguy hiểm nhất bị chạm vào, Trợ lý Trần cũng chỉ cúi đầu chuyên tâm nhìn hắn: "Được."
Trong lòng Tô Hòa dâng lên một trận kích động, đang định tiếp tục bước tiếp theo thì Trợ lý Trần đã đứng dậy.
"Trời tối rồi, tôi nên về."
"Vậy để em tiễn anh." Tô Hòa mỉm cười dịu dàng,
Nhưng trong lòng lại thầm chửi: Đồ khúc gỗ vô dụng.
Đợi đến khi Trợ lý Trần hoàn toàn rời khỏi, Tô Hòa mới ban ơn gỡ 1551 ra khỏi lớp che chắn.
Ngay sau đó, hắn lập tức sai khiến nó làm việc.
Hắn tận dụng hệ thống triệt để: "Kết nối với đồ điện gia dụng thông minh trong phòng này, đun nước nóng cho tôi."
1551 chớp mắt: [Được.]
Mặc dù không nghe rõ Tô Hòa đã thì thầm những gì với Trợ lý Trần, nhưng sự bất an trong lòng nó đã vơi đi rất nhiều sau bữa ăn với nam chính.
Rõ ràng hai người ngoài việc ăn uống ra thì không có quá nhiều giao tiếp, nhưng nó lại không lo lắng như trước kia nữa.
Có lẽ là do khí chất ung dung tự tại, nắm chắc mọi thứ trong tay của Cố Trầm Chu đã truyền sang nó, như thể không có chuyện gì là hắn không thể giải quyết được.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!