Chương 29: Cùng nhau ăn cơm

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt sáng ngời, linh động như mắt nai con ấy, cũng có thể đoán được gương mặt của chủ nhân nhất định vô cùng xuất chúng.

Thế nhưng khi cúi đầu nhìn thấy toàn bộ dung mạo, trong mắt Cố Trầm Chu vẫn không kiềm được ánh lên một tia kinh diễm.

Ánh mắt đen sâu của người đàn ông rơi thẳng xuống thân ảnh trong lòng mình. Dù hắn đã cố tình thu lại khí thế bức người của kẻ đứng trên cao, song ánh nhìn vẫn nóng rực đến mức khiến người khác khó lòng phớt lờ, như một hố đen có thể nuốt chửng ánh sáng, sâu không thấy đáy.

1551 vốn đã hơi choáng váng, nay bị nhìn chằm chằm đến nỗi hai tai cũng đỏ bừng, càng thêm luống cuống.

Cậu chỉ biết rằng khoảng cách giữa hai người bây giờ quá gần, hơi thở dường như muốn quấn quýt lấy nhau.

Giữa hai cơ thể không chỉ đơn thuần là chạm vào, thân hình c** nh* hơn nam chính rất nhiều, hiện tại gần như bị ôm trọn che chắn kín mít.

1551 chớp chớp mắt, nơi đáy mắt như phủ một lớp sương mỏng.

Từ khi có ý thức đến nay, cậu chưa từng gần gũi với ai như vậy. Hơi thở của hai người giao hòa, nhiệt độ cơ thể hòa vào nhau, nhịp tim dồn dập đến mức chẳng phân biệt nổi là của ai.

Hoặc có lẽ... là cả hai đều đang đập nhanh.

Cậu theo bản năng vươn tay ra đẩy ngực Cố Trầm Chu một cái, muốn tách hai người ra một chút.

Ngón tay chạm vào cơ ngực rắn chắc, cứng như tường, hoàn toàn không nhúc nhích.

1551 bỗng nghe thấy người đàn ông khẽ "hừm" một tiếng, giọng thấp trầm, lẫn chút nén nhịn.

Cậu ngẩng đầu, hoảng hốt tưởng mình dùng sức quá mạnh.

Trong đôi mắt trong veo ánh lên chút bất an.

Ngay khoảnh khắc đó, vòng tay đối phương lại siết chặt thêm một chút.

1551 mở to mắt, khuôn mặt trắng hồng lập tức đỏ rực.

Giọng Cố Trầm Chu mang theo vài phần khàn khàn khó hiểu: "Xin lỗi."

Từ đằng xa truyền đến tiếng trò chuyện mỗi lúc một rõ hơn.

Là giọng của Tô Hòa và Trợ lý Trần, vừa nói vừa cười, nghe ra được họ đang đi ngang qua con đường này.

Hang động trong hòn non bộ vốn không đủ chứa hai người trưởng thành, nếu không muốn bị lộ, Cố Trầm Chu chỉ có thể ôm chặt 1551 hơn một chút.

Cơ thể trong lòng hắn mềm mại, nhưng lại gầy quá mức.

Ở thế giới của mình không ăn uống tử tế sao...

Cố Trầm Chu dùng lòng bàn tay cảm nhận vòng eo của hệ thống nhỏ, dường như chỉ cần dùng thêm một chút lực liền có thể nắm trọn.

Hắn không nói ra lời trong lòng, câu xin lỗi ban nãy cũng là vì sự mạo phạm không thể khống chế của mình lúc này.

Vừa nghe thấy giọng nói của ký chủ, 1551 liền cảm thấy căng thẳng, cậu còn tạm thời quên cả tư thế thân mật thái quá giữa hai người, chỉ chăm chú dỏng tai lên nghe, âm thầm cầu mong họ đừng nhìn sang bên này.

May là lúc này toàn bộ tâm trí của Tô Hòa đều dồn vào việc công lược "tảng băng" Trợ lý Trần, hoàn toàn không có tâm trạng để ngắm cảnh núi giả hay công trắng gì cả.

Âm thanh trò chuyện của hai người dần dần xa đi, chỉ nghe bầu không khí này cũng cảm thấy họ nhất định trò chuyện rất vui vẻ.

Nhưng điều khiến 1551 lo lắng nhất vẫn sẽ xảy ra.

Nếu Trợ lý Trần thật sự bị thu phục, điều đó nhất định sẽ khiến lòng tin của Cố Trầm Chu đối với công ty và cả con người, sụp đổ hoàn toàn.

Cố Trầm Chu không biết cậu nhóc trong lòng mình đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi mắt linh động ấy khẽ liếc qua vai hắn như muốn nhìn về hướng có giọng nói kia, hắn liền hiểu ra rằng sự chú ý của cậu đã bị người tên Tô Hòa ấy thu hút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!