Một luồng sáng chói lòa lóe qua, cảnh vật trước mắt 1551 lại thay đổi.
Cậu phát hiện mình đã không còn ở vị trí ban đầu.
Để xem xét các yếu tố an toàn, khi sử dụng chức năng này, có thể chọn điểm hạ cánh trong một phạm vi nhỏ.
Phạm vi ấy cực kỳ hạn chế, 1551 lo sợ thời gian không đủ, do dự một chút liền chọn ngay nhà vệ sinh gần nhất.
Nhìn chàng trai trẻ môi dày răng trắng trong gương, 1551 sững sờ.
Rõ ràng cũng là thân thể của cậu, nhưng lại có rất nhiều điểm khác biệt so với khi ở trong không gian hệ thống.
Thiếu đi đôi tai và cái đuôi mèo máy móc, hoàn toàn là một con người thuần túy.
Lúc này 1551 mới phát hiện, Chủ Thần đã nâng cấp chức năng này, có thể cho phép cậu tạm thời gỡ bỏ tất cả các đặc điểm phi nhân loại khi ở thế giới này.
Ý nghĩa tồn tại của những thứ này vốn là để phân biệt hệ thống và con người.
Sau khi mất đi, trên người cậu hoàn toàn không còn chút dấu vết nào của hệ thống, cứ như thể... thật sự đã biến thành một con người.
1551 bỗng đỏ mặt, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hình ảnh của chính mình trong gương, cậu không kìm được đưa tay lên sờ đầu. Cảm giác những sợi tóc mềm mượt truyền tới, không có bất kỳ vật lạ nào.
Mãi cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng động, cậu mới bừng tỉnh.
Sợ bị người ta thấy kỳ lạ, cậu vội vàng rửa tay, chưa kịp lau khô đã cúi đầu, hấp tấp chạy ra ngoài.
Người vừa đi vào chỉ hơi nghi hoặc liếc nhìn, rồi cũng không để tâm.
1551 đi về phía trước vài bước, xác định người kia không nhận ra điều gì khác thường, cậu mới len lén thở phào nhẹ nhõm.
Cậu không bị phát hiện không phải là con người.
Có vẻ như lần ngụy trang này vô cùng thành công.
Hệ thống nhỏ tăng thêm một đợt tự tin, đi đường cũng không cúi đầu nữa, ngực ưỡn thẳng lên, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
Giống như một con mèo con dần dần trở nên kiêu ngạo, cử chỉ đều mang theo chút cao quý thuộc về loài mèo.
Thế nhưng sự tự tin ấy, chỉ trong chớp mắt đã tan biến khi cậu nghe thấy giọng của nhân viên phục vụ vang lên từ chỗ rẽ.
Hơn nữa, từ tiếng bước chân mà đoán, ít nhất phải có hơn ba người.
Cậu chưa từng cùng lúc chạm mặt nhiều người như vậy bao giờ.
1551 liền quên sạch mọi điều vừa nghĩ, cậu chỉ muốn nhanh chóng trốn đi, bèn cúi đầu tùy tiện nhét mình vào hòn non bộ bên cạnh đang nuôi những con công trắng.
Con công trắng nhìn thấy người này đột nhiên xuất hiện, vốn dĩ nó tính nổi giận rồi mổ tới, nhưng sau khi đến gần 1551, nó chỉ trừng to mắt, ngơ ngác nhìn.
Công trắng nghiêng đầu quan sát người kỳ lạ này, không cảm nhận được chút địch ý hay ác ý nào của loài hai chân trên người cậu.
Thế nên nó cũng không tấn công, vừa hay thân thể lại che khuất phần 1551 vô tình để lộ ra.
Từ xa nhìn lại, hoàn toàn không nhận ra nơi này có người đang trốn.
Ngay cả nhân viên phục vụ dẫn người đến cũng không phát hiện ra, cô vẫn tận tâm giới thiệu cho vị khách lớn đột ngột đến này.
Tuy vị khách lớn này không có hẹn trước, nhưng ông chủ vừa gọi điện đến với giọng đầy lo lắng, dặn phải tiếp đón thật chu đáo.
Nếu không phải ông chủ đang đi công tác ở nơi khác, chỉ sợ sẽ tự mình đến chiêu đãi rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!