Chương 23: Bỏ thuốc

Sau khi đạt được thỏa thuận với đám người trong khách sạn, Tô Hòa cũng chẳng còn tâm trạng ở lại bên ngoài nữa.

Hắn vội vàng mặc quần áo, sắc mặt khó coi mà trở về nhà.

1551 cẩn thận hỏi: [Ký chủ, những người đó...]

[1551.] Tô Hòa ngắt lời nó, [Cậu cũng nghe thấy những lời đe dọa của bọn họ rồi.]

Rất hiếm khi bị gọi bằng số hiệu một cách nghiêm túc như vậy, 1551 ngẩn ra hai giây: [Ừm.]

Tô Hòa: [Bây giờ tôi buộc phải thuận theo bọn họ.]

[Cái gì!?]

Vì quá kinh ngạc, 1551 lập tức bật dậy.

Nó quýnh quáng chẳng khác nào một con gà con vỗ cánh loạn xạ, cứ đi đi lại lại trong không gian hệ thống chật hẹp: [Không được đâu ký chủ, càng dây dưa với phản diện, thì cậu sẽ càng để Chu Tần nắm được nhiều nhược điểm hơn, chúng ta đến đây là để công lược nam chính, không phải đến để trở thành kẻ thù đâu.]

Nhưng Tô Hòa chẳng còn nghe lọt lời hệ thống của mình nữa. Trong xương cốt hắn vẫn lẩn khuất một sự khinh miệt đối với Ngoại giới, tư duy logic cũng đầy ngạo mạn.

[Cách công lược dễ nhất trên đời này chính là đẩy một người xuống vũng bùn, rồi không rời không bỏ.]

Nói đến đây, ánh mắt Tô Hòa khẽ sáng lên, như thể một người luôn mò mẫm không tìm được phương pháp bỗng nhiên chạm tới con đường: [Sự xuất hiện của những người này chẳng phải đã cho tôi một cơ hội sao, cốt truyện đã lệch khỏi quỹ đạo quá nhiều rồi, nhiệm vụ công lược đều là tiến hành khi nam chính vẫn chưa thành công, vậy thì cứ để hắn ngã xuống trước đã.]

Mấy lời nối liền với nhau, tạo thành tín hiệu phức tạp khiến 1551 nghe đến ngẩn người.

Công lược một người, sao nhất định phải tạo ra đau khổ cho đối phương...

Nó rất muốn phản bác lại ký chủ đang định tiếp tục lầm đường, nhưng lời nói đến bên miệng lại bị Tô Hòa ngắt ngang lần nữa.

Tô Hòa: [1551, mở kho chứa đồ của tôi ra.]

Không thể làm trái mệnh lệnh của ký chủ, 1551 mở túi đồ của hắn, lập tức bị một loạt đạo cụ sáng lóa làm cho hoa cả mắt.

Nó kêu lên kinh ngạc: [Ký chủ, túi đồ của cậu có nhiều đạo cụ thưởng nhiệm vụ quá.]

Mỗi lần công lược một thế giới thành công, ký chủ không chỉ nhận được điểm thưởng, mà còn có thể tùy vào vận may mà rơi ra đạo cụ.

Hiển nhiên vận khí của Tô Hòa rất cao, số đạo cụ trong túi đồ của hắn nhiều đến mức đếm chẳng xuể.

Khác với đạo cụ mua trong cửa hàng hệ thống, những đạo cụ này còn được phân cấp bậc.

Đạo cụ thưởng nhận được từ thế giới cấp B, chỉ có thể sử dụng cho thế giới cấp B trở xuống, cứ như vậy mà tính.

Tô Hòa: [Đúng là chưa thấy qua việc đời.]

Bị chê cười, 1551 cũng không buồn, bởi nó thật sự chưa từng thấy nhiều thứ kỳ lạ đến thế.

Lúc này nó đang lần lượt mở xem phần miêu tả của từng món.

Tô Hòa: [Trong mấy đạo cụ cấp S đó, lấy ra cho tôi gói thuốc bột.]

Đạo cụ này có tên là 'Gói thuốc bột', 1551 lập tức khóa mục tiêu lấy ra.

Những đạo cụ này đều là vật dụng cá nhân của Tô Hòa, hắn muốn lấy ra, hệ thống không có quyền can thiệp.

Chỉ là khi giao cho Tô Hòa, 1551 đã nhìn thấy phần giới thiệu trên gói thuốc.

[Khiến một người lặng lẽ mắc phải một căn bệnh nặng nguy hiểm đến tính mạng.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!