Lúc Cố Trầm Chu tắm xong đi ra, trong phòng đã sớm không còn bóng dáng của 1551.
Chỉ có chiếc gối ôm trên ghế sofa hơi lộn xộn một chút cho thấy nó đã từng ở đây.
Chẳng lẽ là trêu chọc quá trớn nên bỏ đi rồi?
Trán Cố Trầm Chu nhíu chặt lại trong giây lát, trong lòng dường như có một luồng hơi lạnh sắp lan tỏa.
Chỉ là không đợi cảm xúc xuất hiện, bên ngoài đã truyền đến một mùi hương quen thuộc.
Là mùi đồ ăn sáng, do đầu bếp trong nhà đúng giờ chuẩn bị như thường lệ.
Cố Trầm Chu giãn mày ra.
Hắn biết 1551 đi đâu rồi.
1551 đang chăm chú nhìn bữa sáng tinh xảo trên bàn, bỗng dưng cảm nhận được một luồng ánh mắt mãnh liệt.
1551: ?
Nó cảnh giác quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề bước xuống lầu, dáng vẻ nhàn nhã thong thả không hề giống như vừa trải qua một buổi tập thể dục.
Không hiểu sao, 1551 lại thấy hơi chột dạ, nó len lén dịch người, để lộ phần đồ ăn trên bàn vốn đã được bày biện cực kỳ tinh tế.
Sau đó ngoan ngoãn mở miệng: "Tôi không có định ăn vụng đâu nhé."
Cố Trầm Chu suýt không kìm được mà nở nụ cười nhạt.
Lời này của vật nhỏ nghe sao mà thiếu sức thuyết phục quá vậy.
1551 nào biết mình đã bị hắn nhìn thấu, chỉ dán sát lại gần Cố Trầm Chu, đôi mắt sáng rực nhìn hắn cầm dao nĩa bắt đầu dùng bữa.
Đầu bếp nhà họ Cố không chỉ có một người, nhưng đều có chế độ làm theo ca, gần đây vừa hay là ca làm của đầu bếp chuyên nấu món Tây.
1551 đã để ý đến đĩa tôm nướng phô mai từ lâu, nó mang theo chút mong đợi thúc giục Cố Trầm Chu mau nếm thử.
Con tôm đó trông còn to hơn cả lòng bàn tay của nó.
Nhưng mặc cho bên tai toàn là âm thanh thèm thuồng của hệ thống nhỏ đối với món tôm nướng phô mai, Cố Trầm Chu vẫn làm như không nghe thấy, chỉ động vào những món khác.
Đến khi hắn ăn xong cả phần salad rau, vậy mà vẫn không hề đụng vào món tôm nướng phô mai kia, 1551 ỉu xìu hẳn.
Nó nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mới khó khăn thốt ra một câu: "... Anh đúng là nhân vật chính kén ăn nhất mà tôi từng gặp đó!"
Trong mắt nó, đây đã là lời trách móc nặng nề rồi.
Dù tin rằng Cố Trầm Chu không nghe thấy, nhưng nói xong 1551 vẫn hơi ngượng ngùng, lí nhí bổ sung thêm: "Nhưng không sao, cho dù anh kén ăn thì anh cũng đã cao lớn lắm rồi."
Nói xong nó thuận tiện bay một vòng quanh Cố Trầm Chu, nhìn tỷ lệ vàng như được Thượng Đế ban tặng này mà không nhịn được phải thốt lên một tiếng kinh ngạc.
"Wow."
Không khống chế được lực đạo, tiếng Cố Trầm Chu đặt dao nĩa xuống hơi lớn hơn một chút, trong mắt thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.
Nhìn kỹ, trong vẻ bất đắc dĩ đó lại ẩn giấu ý cười và sự dung túng mà chính hắn cũng không để ý.
Giống như đang nuôi một chú cún con dính người vậy.
Cố Trầm Chu căng chặt cơ bắp, cố kiềm chế không vươn tay ra xách hệ thống nhỏ lên mà vò nắn một trận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!