Chương 9: (Vô Đề)

"Suỵt."

Một luồng hơi thở ấm áp bay vào trong tai.

Dung Phỉ đột nhiên nắm chặt vai Cố Kinh Hàn, lưng hơi cong lên, như con báo nhỏ chuẩn bị vào trận, nheo mắt lại đầy cảnh giác.

Cố Kinh Hàn cụp mắt nhìn vào gáy Dung Phỉ, ngón tay vân vê vành tai Dung Phỉ như đang làm yên lòng. Sau đó, bàn tay lướt qua phần xương gồ lên sau tai, xuyên vào tóc Dung Phỉ, động tác dịu dàng không vội không vàng, mang lại cảm giác ngưa ngứa, tê dại và thoải mái đến cực điểm.

Hắn bóp nhẹ gáy Dung Phỉ, nói: "Đừng quay đầu lại."

Nói xong, bàn tay trượt tới sau đầu Dung Phỉ của Cố Kinh Hàn nhẹ lật ngửa, một người giấy nhỏ trượt ra khỏi cổ tay áo của hắn, rơi xuống giường.

Lúc này, phòng ngủ rộng rãi chìm vào bóng tối, chỉ có một đường sáng vàng óng tràn vào từ khe hở giữa hai tấm rèm cửa sổ dày nặng, như một lưỡi dao cắt kim loại chém đôi chiếc giường lớn bừa bộn.

Thấp thoáng có một bàn tay khói đen nằm rạp ở đầu giường, có vẻ như đang tìm kiếm gì đó.

Người bình thường không nhìn thấy cảnh tượng này, Cố Kinh Hàn mở song đồng âm dương, nửa ôm lấy Dung Phỉ, đầu ngón tay đè xuống đầu của người giấy nhỏ, chỉ dẫn nó đi về phía bàn tay kia.

Bàn tay kia hình như không phát hiện ra người giấy nhỏ đang tới gần, vẫn còn đang tìm tòi, ngón tay khô rút bốc khói đen đã mò lên gối của Dung Phỉ.

Đột nhiên, bàn tay quỷ dừng lại, bốc lên một sợi tóc rồi lập tức thụt lùi về sau.

"Định!"

Một tiếng quát chói tai vang lên, Cố Kinh Hàn nhanh chóng bắn ra một dấu đạo pháp. Người giấy nhỏ lóe lên ánh sáng vàng, bóng dáng vốn chầm chậm tới gần bàn tay quỷ lập tức nhào tới.

Bàn tay quỷ vội tránh đi nhưng đã chậm, bị người giấy nắm lấy một ngón tay. Bàn tay ra sức giãy giụa, khói đen phun trào.

Có tiếng khóc xa xăm truyền đến.

"Thứ gì thế?" Dung Phỉ quay đầu nhìn.

Vạt áo được vén lên, một thanh kiếm gỗ đào nhỏ được Cố Kinh Hàn đeo trên eo như vật trang sức tức khắc biến dài, được Cố Kinh Hàn nhét vào tay Dung Phỉ, "Dù cho chốc nữa nhìn thấy cái gì đi nữa, cậu cũng đừng rời khỏi tôi. Có thứ gì nhào tới thì cứ dùng kiếm."

"Yên tâm." Dung Phỉ nắm chặt kiếm gỗ đào, chống tay trèo qua giường, nhảy đến chỗ người giấy nhỏ và bàn tay quỷ đang chiến đấu với nhau.

Cố Kinh Hàn lấy ra vài lá bùa, dán lên bốn bức tường và màn cửa sổ, sau đó kéo kín màn cửa, không cho ánh sáng tiến vào.

"Là thuật dịch chuyển ngũ quỷ."

Cố Kinh Hàn đi tới bên cạnh Dung Phỉ. Bàn tay quỷ vùng vẫy dữ dội nhưng chẳng thể chạy thoát, "Có người làm phép nuôi ngũ quỷ đến lấy máu và tóc của cậu. Bởi vì pháp lực không đủ nên chỉ ngưng tụ thành năm bàn tay quỷ, chứ chưa thành hình."

Dung thiếu gia chẳng sợ hãi, dùng kiếm gỗ đào chọt vào bàn tay quỷ kia, cười cợt: "Vừa tóc vừa máu, lẽ nào muốn bện hình nộm rủa chết tôi à?"

"Tương tự vậy," Cố Kinh Hàn tháo túi tiền ở bên hông xuống, lấy ra một bọc giấy, "Nếu đạo hạnh cao hơn thì có thể thừa dịp cậu ngủ say mà điều khiển thân thể của cậu. Mấy chuyện mộng du giết người thường thấy đa phần đều do loại tà thuật này tác oai tác oái."

Mở bọc giấy ra, là một nhúm bột phấn màu đen, Cố Kinh Hàn rắc bột phấn này ở quanh giường.

"Cái gì thế?" Dung Phỉ đi tới.

Cố Kinh Hàn vo lại bọc giấy đã hết sạch, lạnh nhạt nói: "Máu chó đen kết tủa thành bột máu, sức mạnh không lớn bằng máu chó đen. Thế nên còn cần một thứ của Dung thiếu thì mới có thể bức tứ quỷ còn lại hiện hình."

Dung Phỉ có cảm giác được một luồng không khí âm lãnh rục rà rục rịch ở trong phòng nhưng không tìm ra khởi nguồn, nghe Cố Kinh Hàn nói xong thì ngạc nhiên nói: "Thứ của tôi? Là cái gì, nếu bổn thiếu gia có thì tùy anh sử dụng."

Cố Kinh Hàn đi tới bên cạnh Dung Phỉ, mắt khẽ nâng: "Nước tiểu đồng tử."

Vẻ mặt của Dung thiếu gia hết xanh rồi lại đỏ, lườm nguýt Cố Kinh Hàn, giọng nói gần như nghiến răng nghiến lợi: "Vì sao Cố đại thiếu không tự dùng của mình đi?"

Cố Kinh Hàn dùng ánh mắt tối tăm nhìn cần cổ đỏ ửng của Dung Phỉ, không chút liêm sỉ nói: "Tôi từng dùng tay, không tinh khiết bằng Dung thiếu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!