Chương 7: Quỷ nước

"Có người săn hồ yêu."

Ánh mắt hồ ly xám lạnh lẽo, "Lột da, rút tinh hồn. Từ đó về sau, dẫu cho chúng tôi đề phòng bao nhiêu thì cũng không có kết quả. Mỗi lần tụ họp đều sẽ có hồ yêu mất tích. Sau đó, tôi chọn nơi này, triệu tập tất cả cùng ở với nhau.

"Nhưng vẫn không được."

Sự hận thù bắn ra, đôi mắt hồ ly xám trở nên đỏ đậm: "Vẫn có hồ yêu thất lạc, bị lột da, chết thảm trong rừng. Sau này, lão ngũ biết được nên bày ra mê tung trận, cộng thêm tách tinh hồn của mình để lại, trấn giữ trận này, thì tình trạng mới chuyển biến tốt. Hiện tại, đã hơn mười ngày chưa có hồ yêu bị giết hại."

"Nhưng hiện tại lão ngũ lại..."

Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ liếc mắt nhìn nhau, đều ngửi thấy mùi kỳ lạ.

"Hai tháng nay, bọn mi không tìm thấy chút manh mối nào về hung thủ hay sao?" Cố Kinh Hàn hỏi.

Hồ ly xám nói: "Tôi đoán các người cũng muốn tìm tên hung thủ này phải không? Tôi có manh mối, có thể nói cho mấy người biết nhưng tôi có điều kiện. Tôi hi vọng mấy người có thể giúp chúng tôi báo thù."

"Được." Cố Kinh Hàn không chút do dự nói.

Nếu hắn không đoán sai, lúc ông chủ Ngũ bày ra mê tung trận, cũng đã tìm được một ít manh mối về hung thủ, hoặc là nói, đã có tiếp xúc sơ với hung thủ.

Ông chủ Ngũ không có hồ hương, vậy thì hồ hương trên người Dung Phỉ có phải là do hung thủ lưu lại hay không?

Cố Kinh Hàn không muốn đánh cược dù chỉ một chút.

Thái độ dứt khoát của Cố Kinh Hàn làm cho hồ ly xám khá vui mừng, nó nhìn ra được tu vi của Cố Kinh Hàn là cao nhất trong đám người này, cũng là người nói lời giữ lời.

Hồ ly xám trầm tư trong chốc lát, nói: "Hung thủ kia tuy làm việc cẩn thận, nhưng dù sao số lần ra tay rất nhiều, cẩn thận đến mấy cũng có sơ sót, để lại chút sơ hở. Hung thủ chắc cũng chỉ là hồ yêu, song mùi hương tinh hồn rất kỳ lạ, không giống lắm với những hồ yêu bình thường như bọn tôi mà mị hoặc hơn nhiều. Ngoài ra, hung thủ có thể biết phép thuật khống chế hoặc có loại pháp khí này, bởi vì trên xác chết của hồ ly đều có dấu vết giãy dụa kịch liệt khi bị trói."

Dung Phỉ cau mày: "Nhưng cái chết của ông chủ Ngũ không giống vậy."

Đám người lặng im một hồi, mỗi người đều đuổi theo suy nghĩ riêng.

Huyền Hư đột nhiên tằng hắng một tiếng, trên mặt mang theo lúng túng, nói: "Cái kia... nếu trên người ông chủ Ngũ có mùi của quỷ nước, vậy thì hoặc là bị quỷ nước giết chết, hoặc là trước khi chết có tiếp xúc với quỷ nước, không bằng chúng ta hỏi con quỷ nước kia thử xem? Có thể nó có manh mối..."

Dung Phỉ liếc gã, cười lạnh nói: "Ông anh muốn Kinh Hàn giúp bắt quỷ nước chứ gì, toan tính tinh ranh nhỉ."

"Không không, Dung thiếu hiểu lầm rồi!" Huyền Hư thấy tâm kế của mình bị chọc thủng, vội vã xua tay, mỉm cười nói, "Bần đạo đây chỉ muốn hiến kế cho Cố đạo hữu mà thôi."

Thật ra, Huyền Hư không nói, Cố Kinh Hàn cũng định túm quỷ nước để hỏi.

Hắn có song đồng âm dương, nhìn ra được mùi của quỷ nước trên người ông chủ Ngũ không thể giết người. Vậy thì hiển nhiên trước khi ông chủ Ngũ chết, quỷ nước có gặp qua ông ta, có thể nhìn thấy diện mạo của hung thủ.

Tuy rằng tên hung thủ này có lẽ không phải là người lột da, nhưng Cố Kinh Hàn cảm thấy bọn họ nhất định có liên quan đến nhau.

"Về thành đi."

"Anh muốn điều tra chuyện này sao," Dung Phỉ xoay người lên ngựa, cùng Cố Kinh Hàn sóng vai mà đi, nghiêng đầu hỏi, "Là vì tôi hả?"

Trên đường trở về, Huyền Hư và người của phòng tuần bộ nhễ nhại mồ hôi đi theo ở phía sau. Người của Dung gia cưỡi ngựa đi trước dẫn đường.

"Ừ." Cố Kinh Hàn nhìn gương mặt hơi nghiêng của Dung Phỉ, giọng nói lãnh đạm.

Dung Phỉ đối diện với đôi mắt đen như mực kia trong chốc lát, dời tầm mắt nói: "Thật ra cũng không cần làm thế. Ông chủ Ngũ đã chết, ký hiệu trên người tôi đã được giải quyết, lại có anh ở bên cạnh tôi, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Nếu anh không muốn dính tới quá nhiều nhân quả, vậy thì tốt nhất không cần quan tâm đến chuyện này. Tuy không có chứng cứ gì nhưng tôi cảm thấy việc này không đơn giản đâu."

Một câu "Anh ở bên cạnh tôi" làm cho đôi mắt ngọc lạnh băng của Cố Kinh Hàn lóe lên chút ý cười rất nhạt.

"Yên tâm," Cố Kinh Hàn nói, suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu, "Cậu có thể theo tôi, nửa đêm."

"Điều này là hiển nhiên." Dung Phỉ cười rạng rỡ, roi ngựa vung lên, cùng Cố Kinh Hàn phóng ngựa như bay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!