Chương 65: Kết thúc

Một roi rạch lên mặt Cố Kinh Hàn, nhưng lại như rạch vào màn sương mù dày đặc phủ ở tim hắn.

Một giọt máu nhỏ rơi lên lông mi của hắn, lăn dọc theo phần rìa hẹp dài, rơi bất thình lình, như một giọt mưa máu tanh không ai hay biết.

Nhiệt độ cao của màn lửa làm cho mặt của Dung Phỉ vặn vẹo mơ hồ.

Nhưng Cố Kinh Hàn lại thấy rõ sự phẫn nộ, lo lắng, đau đớn, thậm chí là oán hận trên gương mặt đó.

Hắn chẳng thể giải thích, cổ họng bị nướng khô nứt nặn ra một câu nói: "Em nhớ ra rồi."

Dung Phỉ liếc hắn một cái, ngón tay chỉ vào ấn đường, sợi khí công đức màu vàng nhạt được thả ra ngoài, vờn quanh người Dung Phỉ. Ngọn roi trong tay cậu cũng bị mạ một màu đỏ rực rỡ, bỗng nhiên vung lên, nghiệp hỏa trước mặt bị chém ra một khe hở nhỏ.

Song, gần trong nháy mắt, ngọn lửa lại cắn nuốt khe hở, tụ lại kín kẽ.

"Đừng vào…"

Cố Kinh Hàn vừa mới nói ra miệng, lập tức bị Dung Phỉ cắt ngang.

"Em nhớ ra rồi,"

Dung Phỉ nhướng mắt, không biết là bị khói hun hay là gì khác, đôi mắt cậu đỏ bừng, đúng như hoa đào vào tháng ba mùa xuân, tươi đẹp nóng rực, "Nếu em không nhớ ra thì làm sao biết được anh là một tên khốn kiếp thích làm ra vẻ như thế? Ơ kìa, đừng nói gì hết… ngàn vạn lần đừng tiết lộ thiên cơ nữa, nâng đỡ em lên làm Hoàng đế làm Chúa cứu thế lần nữa… Em sợ em không nhịn được cắn chết anh đấy!"

Câu cuối cùng kia bật ra mạnh mẽ, Dung Phỉ thừa dịp Cố Kinh Hàn cau mày, một roi bay ra, rền vang vọt vào.

"Dung Phỉ!"

Nghiệp hỏa như hoa sen đỏ, chợt nuốt người vào trong.

Ngọn lửa liếm lên, tuy có khí công đức hộ thân nhưng Dung Phỉ cũng bị đốt, quần áo tả tơi, hai chân chảy máu.

Cố Kinh Hàn vươn tay kéo người đến bên mình, không đoái hoài đến Thiên Ma, vội cúi đầu xem xét vết thương của Dung Phỉ.

Ấy mà Dung Phỉ chẳng thèm để ý, ném đi cái áo bành tô ướt đẫm tuyết, dựa vào Cố Kinh Hàn đứng lên, cản hắn lại: "Đừng xem, em còn đi đứng được… Có điều đau lắm, về nhà em không ngồi xe lăn đâu, anh ôm em đi…"

Giọng điệu trêu đùa quen thuộc mang theo chút ngả ngớn, rồi lại ấm áp tràn vào lòng.

Trái tim kiên định, lạnh lẽo và vững vàng trong nhiều ngày qua thoáng cái bị đánh tan tác, ấm nóng đến chín rữa.

Thứ thật sự có thể xé rách tim người chưa bao giờ là sóng to gió lớn, mà là khe nhỏ sông dài.

Hắn nghĩ thầm, với một người tốt như vậy, vì sao lúc trước hắn lại cam lòng để người đó lẻ loi sống hết quãng đời còn lại?

Sắc đỏ tươi ẩn sâu trong đáy mắt chậm rãi chìm xuống, ý cười chảy ra.

"Em còn chưa ăn hết kẹo hồ lô anh làm, lúc quay về chắc đã hỏng hết rồi, anh phải làm cái mới cho em đó…"

Dung Phỉ liếm đi giọt máu rỉ ra từ vết roi dài mảnh trên mặt Cố Kinh Hàn, bàn tay như chậm lại như nhanh kết từng pháp ấn, "Xử lẹ việc ở đây thôi anh, em nói đến bụng đói luôn rồi."

"Được."

Cố Kinh Hàn sờ tóc Dung Phỉ, đột nhiên trở tay đánh úp ra sau.

"Ầm ____!"

Một âm thanh vang dội, quả nhiên Thiên Ma thừa dịp Cố Kinh Hàn phân tâm mà lặng lẽ tới gần, muốn tập kích bất ngờ.

Cú đánh này được Cố Kinh Hàn đỡ, Thiên Ma cũng không ẩn trốn nữa, khí công đức của Dung Phỉ làm nó không dám tạm thời giữ lại không đánh hết lực nữa, lúc này phân hóa thành vô số khuôn mặt nhỏ, như gió độc lít nhít, nhào tới từ bốn phương tám hướng tấn công Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ, tiếng gào thét vù vù chấn động màng tai.

Ánh mắt của Cố Kinh Hàn lẫm liệt, khua tay điều khiển xiềng xích, đánh bay toàn bộ đám mặt nhỏ đang cắn tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!