Chương 63: (Vô Đề)

Bể nước nóng nhỏ, nước trong vắt bập bềnh xao động, như niềm vui tình ái nồng nàn, tràn đầy đến mức không ngừng lại được.

Mái tóc đen ướt đẫm của Dung Phỉ quấn quýt với mái tóc bạc như sương của Cố Kinh Hàn, trắng đen khó phân.

Ban đầu, hai người còn kiềm chế, dịu dàng dè dặt, càng về sau gần như điên cuồng tuyệt vọng triền miên liều chết, hồ, giường, bàn, thậm chí là bệ cửa sổ khép một nửa đều được thử qua.

Ngày đêm điên đảo, chẳng nhận rõ sớm chiều.

Thỉnh thoảng cũng sẽ dừng lại nghỉ ngơi, hoặc ăn uống một chút, nhưng hai con gà mù mờ chuyện trái cấm quả thật là muốn dừng mà không dừng được.

Cơ thể cũng cực kỳ mẫn cảm, dù cho một động tác nhỏ vô ý trong lúc đang ăn uống cũng có thể dấy lên lửa nóng.

Dung Phỉ không nhìn thấy sắc trời nên không biết giờ giấc, ngoại trừ thiêm thiếp buồn ngủ thì chỉ có phấn kích vô tận. Cậu nghi ngờ không biết có phải Cố Kinh Hàn cho cậu uống thuốc gì rồi không, đây không phải là cách làm của người bình thường, sẽ sớm lao lực quá mà chết mất thôi.

Nếu không thì là do hai người bọn họ có thể lực và tinh lực hơn người, một đêm bảy lần mà không mệt?

Cậu chỉ có thể nghĩ ra những cách nghĩ vụn vặt buồn cười này trong lúc rảnh rỗi nghỉ ngơi, một khi tay của Cố Kinh Hàn đưa tới nắm lấy vai cậu, cậu lập tức không rảnh suy nghĩ gì nữa.

Chẳng biết thời gian phóng túng này đã được bao lâu, vào lần cuối cùng, Cố Kinh Hàn dường như xé nát hoàn toàn vẻ ngoài lạnh lùng trang nghiêm của hắn, cắn phá khắp người Dung Phỉ giống như phát điên.

Dung Phỉ vừa đau vừa sướng, tay và môi liên tục lướt trên gương mặt của Cố Kinh Hàn, như thể muốn khắc sâu hình dáng của người này vào trong lòng.

"Mắt sưng rồi."

Cố Kinh Hàn ngồi dậy, sờ lên đôi mắt đào hoa bị dồn ép đến khóc sưng lên.

Vẫn là trống rỗng nhưng chứa đầy sắc nước, quyến rũ theo một kiểu khác.

Dung Phỉ giơ tay vỗ lên cánh tay của Cố Kinh Hàn, cuống họng đau đến mức lười mở miệng, nhưng đang ra dấu là muốn uống nước và tìm trứng gà lăn mắt.

Cố Kinh Hàn trở người xuống giường, khoảnh khắc hai chân rơi xuống mặt đất cũng có chút vô lực.

Dù sao cũng là con người, chứ không phải con bò, khi vượt quá giới hạn thì vẫn sẽ ảnh hưởng đến thận.

Đun nước nóng, quậy chút nước đường cho Dung Phỉ thấm họng, Cố Kinh Hàn lại bọc lấy cậu đi tắm. Trong lúc tắm, Dung Phỉ còn nghĩ rằng Cố Kinh Hàn muốn triền miên tiếp, chân đã móc lấy nhưng lại bị kéo xuống.

"Ba ngày rồi, nên nghỉ ngơi thôi." Cố Kinh Hàn nói.

Ấy mà đã là ba ngày.

Dung Phỉ cảm thấy không được phép buông thả như thế, bằng không sợ sau này không làm nổi nữa, vì thế hậm hực rút tay chân về, cùng Cố Kinh Hàn đi vào phòng khách ____mặc dù đã được hai người dọn dẹp nhưng trong nhà vẫn còn mùi mập mờ, khiến cậu không thể không tưởng tượng.

Nằm trong đệm chăn mới, Dung Phỉ khàn giọng cảm thán nói: "Trước đây em có nghe người ta nói rằng chuyện này giữa đàn ông là rất khó, gì mà chảy máu bôi thuốc, đau đến mức cả người như bị chẻ đôi. Nhưng em thấy rất thoải mái mà… Ây da, em đây có phải được gọi là tư chất trời cho không?"

"Ừ."

Cố Kinh Hàn nửa ôm cậu, mắt lim dim trả lời, "Chặt có mức độ."

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Dung thiếu gia bị Cố đại thiếu chọc ghẹo, phá lên cười rần rần, sau đó sờ môi Cố Kinh Hàn vài lần, cụp mắt, tám chuyện với Cố Kinh Hàn câu được câu không.

Nói một hồi thì thấy mệt, giọng nói nhỏ dần rồi tắt lịm.

Cuối cùng chỉ còn lại tiếng hít thở mệt nhọc.

Cố Kinh Hàn mở mắt, lấy ra lá bùa định thần đã được chuẩn bị từ sớm dán lên người Dung Phỉ, sau đó đứng dậy, bắt đầu mặc quần áo vào.

Trong ba ngày này, bọn họ đã chơi qua đủ kiểu, mặc quần áo, không mặc quần áo, thế nên đã xé hỏng không ít đồ tốt. Song, Cố Kinh Hàn có chuẩn bị đủ, sau khi ăn mặc chỉnh trang, hắn thu dọn hành lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!