Chương 62: Sinh nhật

Tiếng gió thổi như lặng đi.

Cố Kinh Hàn run sợ, quẳng luôn đống đồ lặt vặt trong tay qua một bên, bước nhanh tới trước mặt Dung Phỉ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đào hoa đen kịt kia, nắm lấy tay cậu, "Không nhìn thấy anh sao?"

Giọng nói của hắn trộn lẫn một chút đau đớn và thư thái phức tạp, như trộn cát vào tuyết, trôi qua cổ họng, để lại máu tươi đầm đìa.

Chỉ là, Dung Phỉ không nghe ra được.

Dung Phỉ lắng nghe âm thanh mà phán đoán vị trí của Cố Kinh Hàn, cầm lấy tay hắn: "Không thấy… Mắt em đã lờ mờ hai hôm nay rồi, nhưng bác sĩ không nhìn ra vấn đề. Giờ phải làm sao đây anh, em thành người mù rồi, anh vẫn muốn viên phòng với em chứ?"

Cậu rầu rĩ chau mày, dường như chuyện khiến cậu buồn phiền nhất khi bị mù có lẽ là không được ngủ với Cố Kinh Hàn.

"Bịt mắt lại."

Dung Phỉ nhướng mày, ngạc nhiên nói: "Anh còn muốn chơi trò này hả? Thế thì không được, không được nhìn dáng vẻ mất kiểm soát của anh, chuyện viên phòng này sẽ ít đi chút thú vị."

Lời còn chưa dứt, một cánh tay đã đưa tới, Dung Phỉ lập tức dựa vào, được Cố Kinh Hàn nửa ôm dẫn đi về phía trước.

Dung Phỉ vẫn lười nhác như ngày thường, lúc này cũng chẳng thấy bỡ ngỡ, chỉ là trước mắt tối đen, không có chút ánh sáng, cậu vẫn có hơi không yên. Thế nhưng, chút xíu không yên ấy không đủ ảnh hưởng đến Dung Phỉ.

Đi vào trong phòng, Cố Kinh Hàn ấn Dung Phỉ lên giường, ngồi xổm xuống cởi vớ cho Dung Phỉ.

Trong phòng cũng có đồ vật rơi rải trên đất, hiển nhiên là do Dung Phỉ hoảng sợ khi vừa tỉnh dậy. Có điều nhìn cậu đi giày, mặc quần áo vẫn rất chỉnh tề, xem ra đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khi đối mặt với tình huống này.

"Em ngủ một giấc đi, anh đi tìm bác sĩ."

Nhét Dung Phỉ vào chăn, Cố Kinh Hàn dời lại cái lò sưởi than hồng nằm ở xa, đảo mắt thấy đôi mắt vô thần của Dung Phỉ vẫn nhìn về phía của hắn, hắn lập tức đi tới, hôn lên khóe mắt Dung Phỉ.

"Chẳng phải bác sĩ không khám ra bệnh sao? Đâu có tác dụng gì…"

Người đã đưa tới tay, Dung Phỉ không buông tha cơ hội này, ôm lấy cổ Cố Kinh Hàn rồi hôn ngấu nghiến.

Thở hổn hển tách nhau ra, Dung Phỉ lấy tay vuốt nhẹ mặt của Cố Kinh Hàn, "Anh đừng đi… Em sẽ lo lắm, nhanh nào, để em sờ xem trong lòng anh còn có bổn thiếu gia em không…"

Kéo mở cổ áo của Cố Kinh Hàn, Dung Phỉ giở trò lưu manh thò tay vào sờ.

Một vệt man mát sượt qua lồng ngực.

Tay của Dung Phỉ ở ngoài đông lạnh hồi lâu nên cứ như băng ngọc, mới vừa chạm vào làn da ấm áp của Cố Kinh Hàn thì lập tức xót xa rút tay về.

Nhưng bị Cố Kinh Hàn giữ lại.

Cố Kinh Hàn nắm lấy tay Dung Phỉ, lần lượt dùng môi sưởi ấm từng ngón tay của cậu, rủ mắt khẽ nói: "Bác sĩ nơi này không giỏi, lúc về Hải thành khám sẽ tốt lên thôi."

Dung Phỉ không quan tâm cho lắm, nghe xong mỉm cười, dùng ngón tay mở đôi môi Cố Kinh Hàn, sau đó ngẩng đầu hôn tới.

Cuối cùng, Cố Kinh Hàn vẫn tìm bác sĩ đến, nhưng không phải là người từng khám đầu gối cho Dung Phỉ, mà là người được mời tới từ một thôn trấn khác.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Ông ấy xem mạch một lát, lại vạch mắt Dung Phỉ xem một chút, mới cười nói: "Không có chuyện gì đâu, là do nội hỏa quá đầy nên khiến mắt khó chịu, uống vài gói thuốc, không quá hai ngày sẽ tốt lên thôi, săn ưng bắt thỏ vẫn chuẩn như thường!"

Dung Phỉ nghe xong, ánh mắt dại ra, nói với Cố Kinh Hàn: "Thế thì chẳng phải do em kìm nén lâu ngày quá ư?"

Nghe vậy, tâm trạng sa sút của Cố Kinh Hàn chợt buông thỏng, thiếu chút nữa bị Dung Phỉ chọc cười.

Hắn sờ lỗ tai Dung Phỉ, quay đầu nhìn ông bác sĩ, dẫn người ra ngoài, "Phiền ông viết đơn thuốc cho, bên này." Rồi nói với Dung Phỉ, "Chờ anh nhé."

Thấy Dung Phỉ gật đầu, Cố Kinh Hàn mới dẫn bác sĩ đi tới phòng sách bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!