Huyền Hư đi trước dẫn dường, đi không tới 20 phút, đoàn người đã đến một gò đất nằm bên ngoài khe núi.
Đám hồ ly truy kích bọn Huyền Hư không có đuổi tận không buông, mà là lui về, dọc đường đi có thể nhìn thấy dấu vết chiến đấu, còn có mùi hồ ly pha tạp.
Xung quanh là rừng cây um tùm và cỏ loạn, khá bí mật.
"Ở bên dưới chỗ này có một bọc một mê tung trận nhỏ," Huyền Hư nói, rồi ho khù khụ, cứu chữa sĩ diện tràn ngập nguy hiểm của mình, bổ sung vài câu: "Nếu không phải vì trận pháp này thì tôi cũng không đến nỗi trở tay không kịp như thế. Nếu chúng ta muốn vào trong thì chỉ cần có người khuấy động trận pháp này, dẫn hết hồ ly bên trong ra ngoài."
Dưới đáy khe núi hỗn độn, chỉ thấy nhánh cây đan xen chi chít, nhìn lâu sẽ thấy hoa mắt váng đầu.
"Không cần," Cố Kinh Hàn cau mày, nói với Dung Phỉ, "Chờ tôi."
Lập tức đi xuống.
Dung Phỉ híp mắt, khóe miệng vểnh lên như cười như không, đột nhiên móc súng ra rồi kéo chốt cái rắc, chỉa vào gáy Huyền Hư.
Râu mép của Huyền Hư rung lên, cố gắng trấn định nói: "Dung thiếu, bần đạo khuyên cậu tốt nhất nên thả súng xuống, nếu không... hậu quả không phải Dung thiếu gia có thể chịu được đâu."
"Há?"
Dung Phỉ nhẹ nhàng quét mắt nhìn Huyền Hư: "Sao không tự xưng bổn tọa, bổn đạo nữa đi? Có hậu quả gì thì cứ để bổn thiếu gia nhìn xem."
Nòng súng vẫn không nhúc nhích, thậm chí còn vững thêm vài phần, "Cái tay thành thật một chút! Anh ấy mà có chuyện thì tôi cho ông anh chôn cùng Phụng Dương quán."
Bàn tay lén mò vào trong tay áo của Huyền Hư cứng đờ, chậm rãi thu về, sau lưng lạnh ngắt.
Mặc dầu chưa từng qua lại nhưng gã vẫn biết danh tiếng của vị Dung thiếu gia này, quả thật nói nổ súng sẽ nổ súng, mặc kệ là thần hay là quỷ.
Mấy người của phòng tuần bộ ngơ ngác nhìn nhau.
Một cậu cảnh viên muốn nói rồi lại thôi, bị sĩ quan cảnh sát nọ kéo một cái, thành thật đóng chặt miệng.
Dung thiếu gia cầm súng chỉa vào đầu Huyền Hư, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Cố Kinh Hàn nhận ra được động tĩnh ở phía sau, quay đầu liếc nhìn, sau khi xác nhận Dung Phỉ không có chuyện gì, liền chuyên tâm nghiên cứu trận pháp trước mắt.
Hắn nhìn rừng cây phía trước, bước lên vài bước, sau đó đứng lại ở một bên, lấy ra ba viên đậu chu sa đỏ sậm, dùng sức bóp nát.
Từng dòng chất lỏng đỏ sẫm chảy ra từ kẽ tay của hắn.
Khi nét vẽ cuối cùng vừa hoàn thành, trên lá bùa cũng lóe lên ánh sáng vàng nhàn nhạt.
Bốn lá bùa vàng không gió mà bay, bay đến giữa không trung, vây quanh người Cố Kinh Hàn.
Cố Kinh Hàn chắp tay, trong miệng niệm: "Phá!"
Bốn lá bùa chia ra bắn nhanh về bốn phía của rừng cây.
Huyền Hư đứng trên gò núi hơi há hốc miệng, đã bị kinh hãi bởi chiêu thức điều khiển bùa trên không của Cố Kinh Hàn.
Việc tu luyện của Đạo gia bọn họ không thể thiếu bùa chú, đây là nền tảng. Về phương diện bùa chú, cơ bản nhất chính là vẽ bùa dụng bùa, cũng chính là tầng thứ nhất mà gã đang ở. Lên trên nữa chính là điều khiển bùa trên không, cao hơn chút là vẽ bùa trên không, không cần dùng chu sa mà là vẽ thành hình ở trên không.
Huyền Hư vốn cho rằng dù Cố Kinh Hàn có mạnh hơn mình, nhưng cũng mạnh có giới hạn, nào ngờ người này đang ở tầng điều khiển bùa trên không. Phụng Dương quán bọn họ được xưng là thánh địa Đạo giáo đứng đầu ở Hải thành, song cũng chỉ có vài người biết điều khiển bùa trên không.
Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán, Huyền Hư rũ mắt, con ngươi chuyển động liên hồi.
Dung Phỉ cũng nhìn đến nhướng mày.
Chỉ là năng lực tiếp nhận của cậu rất mạnh, không giống như Huyền Hư, trái lại nhìn đến say sưa ngon lành. Đứng nhìn từ xa, Dung Phỉ càng cảm thấy bộ trang phục cưỡi ngựa này quá hợp với Cố đại thiếu, eo kia, chân kia, nhìn đến lòng cậu ngứa ngáy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!