Chương 49: Trận vây hãm

"Không là người cùng tộc tất sẽ có tâm địa khác… đây chính là lý do của cậu sao?"

Bàn tay đang đỡ Ninh Vân An lập tức giật về, Huyền Hư bực bội, nở nụ cười, "Ông chủ Ninh, cậu còn giả tạo hơn tôi nữa! Cậu biết cậu đang nói cái gì không? Hơn nữa, dù chữ Giả là người hay là quỷ thì hiện tại hắn đang giúp chúng ta, hắn chưa từng làm chuyện gì ác, bộ cậu không nhìn ra sao? Lại nói, hắn đối với cậu…"

"Đủ rồi!"

Men say trong mắt Ninh Vân An tiêu tan hoàn toàn, cậu ta giữ vai Huyền Hư, ánh mắt lạnh lẽo, "Ngưng nói mấy chuyện buồn nôn kia đi. Là do tôi tu đạo đến điên rồi, cực kỳ chướng mắt con Diễm quỷ phóng đãng kia! Hiện tại tôi chỉ hỏi anh một câu, có giúp tôi hay là không?"

Huyền Hư lia mắt, vẻ tinh ranh lưu chuyển: "Giúp cậu… có lợi gì cho tôi?"

Ninh Vân An cau mày nói: "Việc tạo phúc cho muôn dân, sao chỉ lo toan tính thiệt hơn? Đây chính là trò giỏi của Phụng Dương quán các người à?"

"Nói cho cùng vẫn không có lợi, trên đời này làm gì có chuyện làm việc không công?" Huyền Hư giễu cợt nói, "Lúc cậu muốn giết tôi, vì sao không coi tôi là đệ tử của Phụng Dương quán? Bây giờ là cậu xin tôi giúp đỡ, Ninh đạo trưởng, thôi nói mấy lời dối trá này đi."

Dừng một chút, Huyền Hư giơ bàn tay ra, lạnh nhạt nói: "500 đồng đại dương…"

Ninh Vân An sầm mặt.

Huyền Hư lại như không nhìn thấy, tiếp tục nói: "Nói vậy ông chủ Ninh cũng không quan tâm những vật ngoài thân này, dù sao lòng của ông chủ Ninh chỉ có mỗi muôn dân thiên hạ thôi. Vì muôn dân tiêu chút tiền lẻ này, có lẽ còn có lãi đấy, phải không, ông chủ Ninh?"

Mặt Ninh Vân An đen thui, cậu ta nhìn chằm chằm vào Huyền Hư, rồi nói: "Trên người tôi không có nhiều tiền như vậy, có điều… đồ của Hoa Hải Đường, anh có thể lấy đi đặt cọc."

"Đưa tiền đặt cọc trước." Huyền Hư chìa tay.

Một vệt u ám lóe lên trong mắt Ninh Vân An, cậu ta cho tay vào ngực móc ra một miếng ngọc bội ném tới: "Thế chấp trước. Chuyện khẩn cấp, cơ hội thoáng qua, hiện tại chúng ta phải phải hành động ngay, đạo trưởng Huyền Hư có vấn đề gì không?"

Ước lượng ngọc bội trong tay, độ tinh khiết rất cao, Huyền Hư vừa vuốt ve vừa gật đầu: "Không có vấn đề, có điều đạo hạnh của con quỷ này có thể cao hơn cậu và tôi rất nhiều, cậu ắt có niềm tin…"

Ninh Vân An ngắt lời gã: "Đi theo tôi."

Dứt lời, đâu còn thấy nửa phần men say trên người, bước chân mạnh mẽ, đi nhanh vào trong con hẻm.

Huyền Hư sờ vào Định phong ba trong tay áo, chần chờ chốc lát rồi đi theo.

Con hẻm nhỏ này rất dài.

Nhà cửa trong con hẻm sâu đều đóng chặt cửa, tường ngói loang lổ, hơi ẩm lành lạnh lan tran từ xó xỉnh, còn lạnh hơn cả trời thu. Chợt có cỏ khô lay động, một con mèo hoang nhanh nhẹn bước đi không một tiếng động, để lại một hàng dấu chân màu tro.

Không có gì khác so với những con hẻm nhỏ khác.

Vừa bước vào nơi này, Huyền Hư lập tức có chút cảm giác: "Nơi này… có bày trận à?"

Ninh Vân An gật đầu, nói: "Là trận vây hãm, nhưng bằng vào pháp lực của tôi thì không thể thành hình hoàn toàn, cũng không vây được hắn bao lâu, cho nên mới phải làm phiền anh ra tay."

"Lấy tiền của người, làm việc cho người là chuyện bình thường."

Huyền Hư vừa đi vừa nhìn con hẻm, quan sát những cánh cửa nhỏ cũ kỹ, hững hờ nói, "Có trận vây hãm này, chúng ta đã nắm chắc vài phần thắng. Tôi không tin hai người chúng ta gộp lại, cộng thêm Định phong ba của tôi mà vẫn không bắt được con lệ quỷ này."

Ninh Vân An nghe được ba chữ "Định phong ba", mắt híp lại, rồi chợt rủ mắt cười nói: "Vậy thì tốt, tôi cũng không muốn 500 đại dương của tôi trôi theo dòng nước… trời không còn sớm, anh chờ ở đây đi, đây là cách mở và điều khiển trận pháp, anh chỉ cần truyền pháp lực vào là được. Tôi sẽ dẫn con lệ quỷ kia đến, khi nó vừa đến, anh phải lập tức hành động, không được do dự dù chỉ một chút."

Cầm lấy hai tấm giấy rồi nhìn lướt qua, Huyền Hư vuốt cằm nói: "Yên tâm."

Ninh Vân An xoay người rời đi, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, lại xoay người đưa phất trần cho Huyền Hư, "Cái này cũng là vật vây địch, anh giữ lại phối hợp sử dụng."

Huyền Hư cầm lấy vẫy vẫy, "Không tệ nha, là bảo bối đấy."

Ninh Vân An cười cười, xoay người đi ra khỏi hẻm nhỏ.

Trời thu dần đầy, gió lạnh nổi lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!