Chương 47: Mảnh vỡ

Ngày hôm sau, trời râm.

Nắng mai xuyên qua giấy dán cửa sổ rọi vào bên trong, một lớp bột sáng li ti phủ lên căn phòng yên tĩnh.

Cố Kinh Hàn nằm nghiêng dọc theo giường, một chân buông xuống, dáng vẻ chỉnh tề nghiêm cẩn không quá hiếm thấy, và có thêm chút thanh nhàn tự tại của riêng Dung thiếu gia.

Bên eo hơi thít chặt, trọng lượng đè trên đùi nhẹ đi đôi chút.

Cố Kinh Hàn cúi đầu, đối diện với một đôi mắt linh dim mới tỉnh, đuôi mắt đo đỏ, lông mi rậm, lúc chầm chậm mở ra trông như đóa hoa đào bung nở, lẳng lơ rực rỡ.

"Dậy rồi à."

Cố Kinh Hàn nhấc tay lau đi vệt nước chảy ra từ khóe mắt lúc Dung Phỉ ngáp, thấp giọng nói.

"Ngủ trên đùi mỹ nhân đúng là thoải mái…"

Dung Phỉ chống một tay ngồi dậy, câu cổ Cố Kinh Hàn, hun một cái chốc lên mặt Cố Kinh Hàn, sau đó nhắp miệng, răng bị hơi lạnh làm cho nhoi nhói.

Hồn thể không cần ngủ, Cố Kinh Hàn cũng không có hứng thú nhắm mắt giả bộ ngủ, cả đêm hiến dâng bắp đùi của mình, đảm nhiệm vật yêu thích mới của Dung thiếu gia, vỗ người đi vào giấc ngủ.

Suy cho cùng, ôm hồn thể vẫn quá lạnh so với ôm đùi.

"Dậy nào." Cố Kinh Hàn vỗ vỗ lưng Dung Phỉ, sau đó bay xuống giường.

Gom cả viện tử Hoa Hải Đường cũng chỉ có vài người sống, cuộc sống áo đến đưa tay, cơm đến há mồm không còn nữa, Dung thiếu gia buộc phải tự mình ra ngoài vẩy nước rửa mặt.

Cố Kinh Hàn không tiện hiện thân, chỉ có thể giúp Dung thiếu gia chỉnh sửa quần áo, còn bị Dung thiếu gia quấn lấy suýt cởi sạch một lần nữa.

Chờ hai người tựa như hai miếng bánh ngọt khổng lồ dính nhau dịch ra khỏi phòng, dì Tú vừa khéo đi ngang qua cửa viện, mỉm cười gượng gạo, bắt chuyện với hai người: "Mời hai cậu ăn sáng."

Vừa quay đầu, Huyền Hư đang ngủ gà ngủ gật trèo ra khỏi hiên nhà, thấy Dung Phỉ trông lại, vội vã đáp lại bằng một nụ cười cẩn thận, cũng không biết Phụng Dương quán tạo ra nghiệp gì mà bồi dưỡng được một tên đệ tử chỉ biết bắt nạt kẻ yếu lại giả vờ cool ngầu.

"Chào buổi sáng, Dung thiếu."

Dung Phỉ ngủ ngon nên tâm trạng rất tốt, gật đầu một cái, nói: "Chào buổi sáng." Lại tỉ mỉ nhìn Huyền Hư một chốc, đợi người đi đến bên cạnh rồi mới hỏi: "Đêm qua đạo trưởng Huyền Hư ngủ không ngon à? Sắc mặt hơi xấu đấy."

Nói xong, Dung Phỉ trộm liếc Cố Kinh Hàn một chút.

Cậu đâu rảnh chú ý đến Huyền Hư, câu nói sau cùng là ý của Cố Kinh Hàn. Nhìn cậu thì không nhìn, nhìn Huyền Hư làm gì chứ…

Cố Kinh Hàn thấy thế, bèn hôn lên khóe môi Dung Phỉ.

Dung thiếu gia mím môi, thoải mái hơn tí rồi.

Huyền Hư đạo hạnh chưa đủ không hề nhìn thấy hành động mờ ám này, gã liếc nhìn bóng lưng đã rời đi của dì Tú, lập tức bước chậm lại, hạ thấp giọng, sắc mặt hơi thay đổi, nói: "Dung thiếu, tối hôm qua… cậu có nghe thấy tiếng động gì không?"

"Tiếng động?" Dung Phỉ cau mày, không trả lời mà hỏi ngược lại, "Anh nghe thấy à?"

Cọng râu mép của Huyền Hư rung lên, gã nói: "Nghe thấy, đương nhiên nghe thấy… là một giọng nữ, hình như là đang khóc hoặc là đang hát hí khúc, nghe sởn cả tóc gáy, da gà nổi cục cục luôn… Nếu không phải tôi đây tu hành nhiều năm, sợ là bị dọa ngất xỉu rồi."

"Thì ra là vậy." Dung Phỉ cười như không cười liếc nhìn đôi mắt đen mun của Huyền Hư.

Huyền Hư rất khó chịu, vừa đi vừa nói: "Nhưng lạ là khi tôi dùng Định phong ba để dò thì lại không phát hiện bất thường. Tôi thấy… Hoa Hải Đường này quá quái lạ. Cậu xem cái người tên Ninh Vân An, dì Tú…"

"Nhắc mới nhớ, vì sao anh lại bị Ninh Vân An bắt thế? Lại còn muốn thiêu anh tế trời nữa? Có Định phong ba trong tay, đạo trưởng Huyền Hư vẫn không đánh lại một tên lơ tơ mơ sao?"

Cuối cùng Dung Phỉ cũng tìm được cơ hội hỏi ra vấn đề này, ngày hôm qua cố gắng gợi chuyện nhưng đều bị cắt ngang.

Huyền Hư nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!