Chữ Giả đột nhiên xuất hiện.
Cố Kinh Hàn chỉ cảm thấy phong ấn của khế ước máu khẽ động, hắn thân là hồn phách còn chưa kịp phản ứng, đã có một sợi sương mù đỏ xẹt qua.
Đỏ đến mức trở thành đen như mực.
Khí đen quấn quanh người, gương mặt yêu dị, kèm theo gió tà lạnh thấu xương tủy. Bóng người chữ Giả cứ đứng đó, mặt hất lên trời, mang theo chút trêu tức, hờ hững nhìn Ninh Vân An.
Xung quanh tĩnh lặng trong chốc lát, rồi nhanh chóng có tiếng la hét nổi lên bốn phía, dân chúng chạy tứ tán, cuống cuồng như rắn mất đầu.
"Quỷ… quỷ kìa!"
"Đạo trưởng! Đạo trưởng mau mau bắt quỷ!"
"Thiên sư cứu mạng!"
Tiếng kêu gào vang vọng khắp nơi nhưng Ninh Vân An lại không để ý.
Hắn như cứng đờ tại chỗ, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ nhìn chữ Giả lơ lửng giữa không trung, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã lấy lại bình tĩnh, nhíu mày, trầm giọng nói: "Quỷ quái cũng có thiện ác, mi chưa từng làm ác, ta không muốn gây chuyện với mi."
Chữ Giả mỉm cười đầy mập mờ, bay đến bên cạnh Huyền Hư đầu óc mơ hồ đang ra sức nháy mắt với Dung thiếu gia, nói: "Thế thì, gã đã làm việc gì ác mà đáng để đạo trưởng huy động nhân lực như vậy? Ta không mù, đây không phải hồ yêu mà chỉ là một tiểu đạo sĩ thôi."
Huyền Hư bị giọng điệu xa xôi phóng túng của chữ Giả khích đến run người, da gà rớt hết lên đất.
"Dùng tà thuật dụ dỗ người phàm luyện đồi thi hồn."
Sắc mặt Ninh Vân An âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị quét về phía Huyền Hư, mang theo căm ghét và sát cơ, "Tội lỗi đáng chém."
Huyền Hư sững sờ, lập tức nổi khùng: "Đệt mợ! Bổn đạo trưởng ngay ngắn đoan chính, lấy đâu tà thuật? Rõ ràng là cậu, bổn đạo trưởng đuổi theo mùi của cậu mới nhìn thấy những thứ đó! Đừng có tưởng khoác lên đạo bào là có thể che đậy một thân tanh tưởi!"
"Nghiệt súc!"
Ninh Vân An quát một tiếng chói tai, "Chết đến nơi mà còn dám ngụy biện."
Nói xong, Ninh Vân An lại vứt ra một lá bùa, bay lên không thành lửa, lần thứ hai đánh úp về phía Huyền Hư.
"Đạo trưởng chậm đã."
Chữ Giả vung tay lên, cản lại ngọn lửa.
Hắn nắm ngọn lửa trong tay, quan sát chốc lát như đang đánh giá danh hoa trân bảo, rồi cong khóe môi cười như không cười, đối diện với ánh mắt tức giận của Ninh Vân An, "Hai người người nào cũng cho mình là phải, nhưng không dễ phân biệt? Bằng không tạm dừng, trao đổi lại, thế nào?"
Miệng hỏi nhưng tầm mắt lại nhìn về phía Dung Phỉ đang cải trang.
Người dân xung quanh đã chạy sạch, Dung Phỉ cũng không kiêng dè quá nhiều, hai tay hai súng, bắn đứt dây thừng trên người Huyền Hư.
"Lời Ôn tiên sinh rất có lý."
Dung Phỉ nhíu mày cười, bên tai lắng nghe Cố Kinh Hàn, dừng một chốc, rồi bồi thêm một câu, "Huống chi, đạo trưởng Huyền Hư lại là đệ tử xuất sắc hiện nay của Phụng Dương quán Hải thành, làm sao có thể dùng tà thuật hại người? E là giữa hai vị có chút hiểu lầm."
Cố Kinh Hàn nghe Dung Phỉ nói lại lời hắn, hai mắt quét về phía Ninh Vân An, quả nhiên thấy Ninh Vân An nhíu mày, một vệt cảm xúc không tên lóe lên trong đáy mắt, khó bắt giữ.
"Đã là hiểu lầm, vậy thì nói rõ ràng là tốt nhất." Chữ Giả cười nhẹ, gương mặt rạng rỡ và xinh đẹp bỗng dưng đánh tan một ít lệ khí trên người hắn.
Huyền Hư trượt xuốt từ trên đống củi cao, lủi đến phía sau Dung Phỉ, lần đầu tiên cảm thấy Dung thiếu gia tiếng xấu vui giận thất thường quả thật là Tam Thanh* đạo tổ hóa thân hạ phàm, vô cùng hiền từ.
*Tam Thanh là ba vị thần tiên tối cao trong Đạo giáo tại Trung Quốc. Tam Thanh bao gồm: Ngọc Thanh Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn và Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn, cũng chính là Thái Thượng Lão Quân.
"Dung thiếu, Cố đại thiếu đâu rồi? Không cùng với cậu…" Huyền Hư nhìn ngó xung quanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!