Chương 44: Điên đảo

Dựa vào núi, ở cạnh sông, sương mù thu mờ mịt.

Tiếng chó sủa gà gáy vang lên, trấn Trường Thanh mới mở to đôi mắt lim dim buồn ngủ, khói bếp lượn lờ khắp bờ ruộng dọc ngang và nhà ở chằng chịt, một cảnh tượng nhẹ nhàng khoan khoái.

Một thanh niên mặc quần áo chẽn thô ráp xuất hiện trên con đường ngoài trấn, hòa vào đám đông ở phía trước.

Người này mặt ngăm đen nhem nhuốc, bàn tay thọc vào túi áo cử động liên tục, dường như đang nhào nặn thứ gì đó thú vị, khóe miệng cong lên vài lần.

Đợi lúc ít người, người nọ sẽ thỉnh thoảng nghiêng đầu về một bên, nói khẽ với không khí.

"Cố đại thiếu, bụng anh mềm thật đấy, cơ bụng trước đó có phải là đồ rởm không vậy?"

"Người anh ướt nhem hà, chờ lát xong việc em lau người rồi thay đồ cho anh nhé? Nhưng mà anh nhỏ như vậy chắc không cần mặc quần áo đâu nhỉ?"

Môi tê rần, vô cớ ửng đỏ.

Dung Phỉ liếc trái liếc phải, ngậm miệng không chọc Cố Kinh Hàn nữa, cổ tay cũng bị một làn hơi lạnh thấm cốt bao lấy, cậu lấy tay ra từ trong túi áo, cầm lấy trung tâm của làn hơi lạnh lẽo này, vừa chạm vào liền rời ra.

"Bùa chú có thời gian hiệu lực, lá bùa biến đổi này sẽ có tác dụng một canh giờ, nhưng do tay nghề của em nên chỉ còn nửa canh giờ. Sau nửa canh giờ, nếu chuyện vẫn chưa thành thì nhớ dán thêm một lá khác."

Cố Kinh Hàn bay ở một bên, ngọn tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Dung Phỉ, giọng nói trầm thấp có chút rời rạc như có như không.

Dung Phỉ nhếch môi: "Ai quên chứ em đây chắc chắn không quên. Anh yên tâm đi."

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi vào trấn Trường Thanh.

Trước đó, dân chúng lên núi truy đuổi bọn họ, do chuyện xảy ra quá đột nhiên nên không kịp giải thích, Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ vốn chẳng hiểu đầu đuôi gì. Vì thế, sau khi xuống núi, chuyện đầu tiên cần làm chính là thay đổi dung mạo sơ sơ rồi vào trấn điều tra tình hình.

Song cũng chẳng cần thiết điều tra tình huống này.

Hôm đó là ngày họp chợ nhỏ của trấn Trường Thanh.

Chợ lớn bảy ngày một lần, chợ nhỏ ba ngày một lần, ngày thường cũng có chợ, chỉ là không náo nhiệt như chợ lớn chợ nhỏ.

Mời vừa vào trấn, Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ đã nghe thấy một tràng huyên náo khua chiêng gõ trống, rất nhiều người gọi bạn gọi bè chạy theo tiếng trống, nhìn phương hướng thì chính là sân khấu kịch cũ kỹ bỏ hoang, ngày thường được dùng triệu tập dân chúng mở họp, trò chuyện, truyền đạt một vài thông báo đến từ huyện.

Mà hôm nay, trước bục sân khấu có dựng một chồng củi.

"Hình như có hơi bất thường…"

Dung Phỉ cau mày nhìn ngó, quay đầu trao đổi ánh mắt với Cố Kinh Hàn, kế đó đè thấp vành mũ, hòa vào dòng người chen tới chỗ sân khấu kịch, rồi lại làm ra vẻ hóng chuyện, hỏi một bà lão đang hăng say chen lấn bên cạnh, "Bà ơi, có chuyện gì vậy? Sao lại có nhiều người chen về bên kia thế, không bày sạp buôn bán nữa à?"

Bà lão giương mắt nhìn Dung Phỉ một chốc: "Cậu đi họp chợ nhỉ. Hôm nay không mua được gì đâu, mọi người đến xem thiên sư trừ yêu hết rồi."

Dung Phỉ đớ người: "Thiên sư trừ yêu? Chẳng lẽ là thiên sư trên núi Trường Thanh xuống…"

"Này!"

Bà lão túm lấy cánh tay Dung Phỉ, vội vàng ngắt lời cậu, lại gần cảnh cáo nói, "Cậu trai trẻ, không biết thì chớ nói bậy! Làm gì có thiên sư tới từ núi Trường Thanh, đó là yêu đạo đấy!"

Ánh mắt Dung Phỉ tối sầm, nghi ngờ nói: "Sao lại là yêu đạo? Khi còn bé cháu có đi theo mẹ lên núi thắp hương, người viếng không nhiều, nhang đèn không vượng… Đúng rồi, hai hôm trước cháu còn thấy có người mặc đạo bào trên núi Trường Thanh mà…"

"Tại sao không phải yêu đạo?"

Giọng của bà lão hơi nghiêm khắc, dừng một chút, dịu lại rồi nói tiếp, "Trước đây, đạo quán Trường Thanh đúng là có tiên thật, một lão thần tiên râu bạc mày trắng, còn có một tiểu thần tiên trông xinh đẹp lắm… Đáng tiếc, sau đó lão thần tiên bỏ đi, tiểu thần tiên qua đời, đạo quán Trường Thanh bắt đầu suy sụp."

"Cậu nói hai ngày trước cậu thấy, bà đây cũng thấy, có người nhìn thấy hai người này ở lại đạo quán Trường Thanh hai ba ngày nữa kìa…"

Giọng của bà lão khản đặc, tăng thêm vài phần run run quỷ dị, "Trong đó, có một người mặc đạo bào, trông giông giống với tiểu thần tiên, nhưng tiểu thần tiên đã chết, giờ lại xuất hiện… chẳng phải không là yêu thì cũng là quỷ hay sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!