Một luồng hơi thở âm lạnh có vài phần quen thuộc xé rách cơ thể Cố Kinh Hàn.
Âm khí biến thành dây thừng, khóa lại linh hồn vẫn chưa đủ linh hoạt sau khi rời khỏi cơ thể của cố kinh hàn, tiếp đó, kéo hắn còn vài hơi thở xuống sâu mấy trượng, chìm vào dòng sông chảy xiết.
Sắc nước nửa trong nửa đục, trộn lẫn thủy triều đen về đêm, nuốt trọn tầm mắt.
Cố Kinh Hàn chẳng kịp nói lời nào với Dung Phỉ thì đã bị kéo xuống, muốn giãy dụa thì càng bị siết chặt.
Suy cho cùng, hắn là người phàm, mất cơ thể, chỉ còn hồn phách, rất nhiều năng lực mất chỗ phát huy.
Tuy nói thế nhưng hồn phách của Cố Kinh Hàn khác với người bình thường, sau khi rơi vào nước thì càng giống như thực thể, có thể rẽ nước mà đi.
Hơn nữa, theo độ sâu của mực nước, hồn phách của hắn tựa như càng thêm ngưng tụ.
Cố Kinh Hàn quan sát xung quanh, tìm kiếm phương pháp thoát thân.
Xung quanh tối om, láng máng nhìn thấy cỏ nước chập chờn, như yêu ảnh quỷ mị.
Càng đến gần đáy sông thì càng đen kịt, bóng tối lắng đọng như trầm tích, đầy rẫy cả đáy sông. Mà chỗ tối đen nhất lại có vài điểm sáng vàng nhàn nhạt, rơi xuống đáy sông.
Lúc này, Cố Kinh Hàn đã cảm ứng được hơi thở quen thuộc kia, đó lại là trận pháp.
Trên đống bùn nhão đậm màu dưới đáy sông, ở từng vị trí tám phương ngũ hành có đặt một khối ngọc đen hình vuông. Khối ngọc đen phát ra ánh sáng vàng lúc sáng lúc tối, trên mặt có khắc phù văn kỳ dị phức tạp, đang kết nối chặt chẽ với nhau, khiến cho dòng nước xung quanh chậm lại.
Cố Kinh Hàn rơi vào trận, lúc này âm khí trói chặt hắn mới chịu thả hắn ra, di chuyển vào trong trận pháp.
Lấy lại tự do, Cố Kinh Hàn không lập tức hành động mà bức ra một tia âm khí từ trong hồn phách, sau đó cứ như ném cục đá, hắn ném nó vào khối ngọc phù đen cách hắn gần nhất.
Âm khí tiến vào ngọc phù đen, thân ngọc hơi chấn động, lại có một tia sét dài nhỏ như con rắn con chợt xuất hiện trong nước, đánh xuống thân bùa.
"Đùng!"
Một tiếng vang giòn rụm, phù văn vàng nhạt trên ngọc đen lại rõ thêm vài phần.
"Nơi dưỡng âm à, bạo tay nhỉ."
Cố Kinh Hàn nhìn chằm chằm vào vệt bùa chú vàng đang quay vòng kia, tròng mắt lạnh lẽo, ý lạnh tức giận tuôn trào cuồn cuộn.
Chỗ trận pháp đang vây khốn hắn là một đại trận dưỡng âm.
Thông qua dòng sông này, trộm sức sống từ núi Trường Thanh, kế đó mượn ngọn núi chết Loan làm vật chứa, luyện hóa sức sống dưỡng âm, nhân tạo ra một nơi có thể dưỡng âm chuyển hóa sinh tử.
Bởi vì trận pháp này được bày ra chỉ nhằm vào núi Trường Thanh, thế nên khi Cố Kinh Hàn ngấm rất nhiều khí tức của núi Trường Thanh trên người đến quá gần, tự nhiên không thể may mắn thoát khỏi. Sau khi sử dụng đào mộc tâm ngàn năm, trong lúc suy yếu, hắn đã bị xem như là một phần sức sống của núi Trường Thanh rồi bị hút tới đây.
Gương mặt lạnh lùng của Cố Kinh Hàn hơi rủ xuống.
Nhớ lại sự bất thường ở Trường Thanh quán, còn có Bạch Phồn, Cố Kinh Hàn lờ mờ đoán được vài thứ.
Nhưng việc quan trọng trước mắt là phải nhanh chóng thoát khỏi trận pháp này, quay về cơ thể. Nếu không cho dù Cố Kinh Hàn có muôn vàn bản lĩnh, hắn cũng chẳng làm được gì chỉ bằng một hồn phách hư vô này.
Hơn nữa, Dung thiếu gia mà phát hiện hắn tắt thở, không biết phải khóc đến thế nào đây.
Ổn định lại tâm thần, Cố Kinh Hàn đi vào trận pháp để quan sát.
Hồn phách không thể phá trận, chỉ có thể nghĩ cách tạm thời rời khỏi. Có lẽ… mượn âm khí hành hạ hắn ngày đêm, thử nghiệm cưỡng ép đột phá vào giờ Tý.
Sau khi suy tính nơi yếu kém để thoát khỏi trận pháp, cố kinh hàn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu điều động âm khí bên trong hồn phách như ngày thường ngồi thiền. Nhưng lần này có sự khác biệt, sau khi hắn điều động âm khí, hắn vẫn không bức nó ra dần dần mà ngưng tụ lại bên trong cơ thể, chuẩn bị khi thời cơ đến sẽ nổ tung trận pháp.
Cùng lúc đó, ở trên mặt sông, bắt đầu sấm vang chớp giật, mây đen bao phủ dày đặc, một cơn mưa như trút nước sắp ập tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!