Chương 42: Không tên

Không khí âm u lạnh lẽo lan tràn, khiến người sởn tóc gáy.

Cố Kinh Hàn liếc mắt nhìn Dung Phỉ.

Dung Phỉ hơi nhíu mày nhìn lại, kéo tay Cố Kinh Hàn xuống, khẽ nói: "Em không sao. Anh nhìn thử xem… đây là người trong Hoa Hải Đường đúng không? Bọn họ còn sống chứ?"

Ánh mắt của Cố Kinh Hàn hơi tối đi, không lập tức trả lời vấn đề của Dung Phỉ.

Nếu là ngày trước, lúc song đồng âm dương của hắn còn hoàn hảo, hắn chỉ cần nhìn một chút là có thể nhận biết những thứ đối diện kia là người hay là quỷ, nhìn ra sinh khí và tử khí. Nhưng hiện tại, song đồng âm dương của hắn đã bị tổn thương trong lúc ở Kỳ Sơn, đến nay vẫn chưa khỏi nên không sử dụng được. Do đó, hắn không có cách xác định những người bên cạnh đống lửa kia còn sống hay đã chết.

"Bọn họ…"

Cố Kinh Hàn im lặng trong chốc lát, vừa mới mở miệng, đã nghe thấy tiếng hí khúc im bặt, sự yên tĩnh bất chợt làm cho hắn sinh lòng cảnh giác. Hắn giương mắt nhìn, đối diện với từng đôi mắt âm u xanh thẳm đang nhìn tới.

Ngọn lửa trắng lạnh bùng lên, rọi sáng những gương mặt quỷ dị như ác quỷ kia.

Tầm mắt đột nhiên đối diện, Cố Kinh Hàn ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế. Hắn giơ tay lên, lập tức có vài lá bùa vàng bắn ra, ánh sáng vàng tản ra khắp nơi, rền vang tập kích về phía bóng người trên khoảng đất trống.

"Gừ ____!"

Dường như bị ánh sáng vàng kích thích, gần như cùng lúc đó, đám người trên mảnh đất trống há to cái miệng đầy máu, mặt mày dữ tợn gào lên, nhanh chóng nhào tới. Vài người hát khí khúc và kéo đàn cũng chấn động, giống như một con rối được điều khiển bằng dây, khớp xương cứng ngắc, loạng choạng khua tay vọt tới.

"Mẹ ơi, quả nhiên không phải là người!"

Dung thiếu gia đã quen với những tháng ngày theo Cố Kinh Hàn là sẽ không gặp được người sống, lời còn chưa dứt, cậu đã nổ súng, bắn ngã vài người đi đầu.

Nhưng rõ ràng đạn không quá hữu hiệu.

Có vài người không bị nát đầu lại tiếp tục quờ quạng đứng lên, chỉ là chưa kịp đứng vững thì đã bị bùa chú của Cố Kinh Hàn đâm vào, cơ thể cứng đờ rồi ngã xuống. Tiếp đó, màu xanh đen trên làn da của những người này dần dần biến mất, trở về dáng vẻ nên có của một xác chết bình thường.

Cố Kinh Hàn cầm kiếm gỗ đào gạt ra hai người, sau đó trở tay đâm vào ấn đường của người đang há miệng nhào tới từ sau lưng.

Đầu nứt toạc, sắc trắng đỏ tràn ra.

Cố Kinh Hàn nghiêng người tránh, nhận ra người này là đào kép của Hoa Hải Đường, bởi vì trong tấm hình chụp Ninh Vân An, Ninh Vân An có chụp chung với người này. Thế thì đám người này đúng là người của gánh hát Hoa Hải Đường, chỉ là trong những người, người nào là Ninh Vân An đây?

"Đây là thứ gì thế? Cương thi hả?"

Dung Phỉ thấy đạn không còn đáng tin, bèn rút kiếm gỗ đào ra xài.

Thanh kiếm gỗ đào này chỉ to bằng ngón tay cái, khi dính phải chút máu của Dung Phỉ, nó lập tức đón gió dài ra, biến thành một cây kiếm gỗ dài một thước. Người gánh hát vốn không nhiều, Dung Phỉ nhanh chóng giết sạch mở đường, tụ họp với Cố Kinh Hàn ở chỗ đốt lửa trại.

"Đống lửa này có vấn đề?"

Đá văng một người tập kích, Dung Phỉ cau mày đưa mắt nhìn đống lửa.

Vừa nhìn một chút thôi mà đã thấy âm lãnh thấu xương.

Tay chân và những bộ phận khác của cơ thể rải rác xung quanh, bị gặm cắn đến máu thịt be bét, mùi thối rữa tanh hôi xộc tới, cực kỳ buồn nôn.

"Là đồi thi hồn."

Cố Kinh Hàn vừa ném bùa chú phong tỏa cơ thể vài người còn lại, vừa chỉ tay về phía đống lửa, một giọt máu rỉ ra từ trên ngón trỏ, hắn lập tức dùng giọt máu này, lấy hư không làm giấy, vẽ một tấm bùa chú với ánh sáng vàng quay vòng. Sau đó, co tay làm chưởng, vỗ bùa chú vào trong đống lửa.

Trong phút chốc, vô số tiếng kêu khóc thảm thiết vang vọng đầy rừng.

Ngọn lửa chuyển thành đỏ rực, có vài bóng đen hình người vặn vẹo hiện ra, giãy giụa muốn bay ra ngoài.

Ánh mắt của Cố Kinh Hàn tối lại, giương tay túm lấy những bóng đen này. Có vài cái bóng nhân cơ hội quơ móng vuốt sắc, hòng nuốt chửng Cố Kinh Hàn, nhưng đúng lúc này, phong yêu quyết trong ngực Cố Kinh Hàn lóe lên ánh sáng vàng, như một cái miệng hút lớn, trong nháy mắt nuốt trọn toàn bộ bóng đen, tiếng kêu rên cũng theo đó biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!