"Biến mất?"
Tại lầu hai khách sạn, Dung Phỉ mở rộng chân dài, dựa vào ghế, một bên rót hai chén trà thông cổ, một bên nhíu mày ngạc nhiên nói, "Một gánh hát nhiều người sống sờ sờ như vậy, làm sao có thể biến mất không ai hay biết được chứ?"
Trên người Cố Kinh Hàn còn mang theo một luồng khí lạnh bên ngoài, cổ áo được hắn kéo hơi lỏng, tăng thêm vài nét phóng khoáng.
Sau khi cơm nước xong, hắn lập tức bảo Dung thiếu gia mệt mỏi không thôi về khách sạn ngủ trưa trước, còn mình thì đi một chuyến đến gia đình mời gánh hát đến biểu diễn.
"Có lời đồn rằng Ninh Vân An lo lắng lão gia nhà nọ vừa ý mình nên vội vàng bỏ trốn." Cố Kinh Hàn nhàn nhạt nói, "Cũng có người nói từng tận mắt nhìn thấy một đoàn người Hoa Hải Đường đi vào núi, không hề đi đường khác."
"Từ trấn Trường Thanh đến trấn này chỉ có một con đường, chính là con đường xuyên núi vắng vẻ chúng ta từng đi, không thể đổi đường giữa chừng được."
Cố Kinh Hàn phân tích.
"Trong ngọn núi đó có gì quái lạ chăng?" Dung Phỉ nhìn Cố Kinh Hàn chìm vào suy nghĩ, cau mày nói.
Cậu đẩy một chén trà nóng khác đến trước mặt Cố Kinh Hàn, Cố Kinh Hàn không nhận lấy mà lại chìa tay bắt lấy tay Dung Phỉ, đưa chén trà đến bên môi.
"Sao tay em lạnh vậy."
Cố Kinh Hàn nhấp một ngụm trà nóng, hôn lên đầu ngón tay Dung Phỉ, sau đó đặt chén trà xuống, dùng tay mình bọc lấy hai tay Dung Phỉ, rồi mới nói tiếp, "Là trong núi có chuyện quái lạ."
Dung thiếu gia giỏi nhất là được voi đòi tiên.
Tay được sưởi ấm, người cũng nhích tới, chóp mũi lành lạnh cọ vào cổ áo trong của Cố Kinh Hàn, giọng nói lười nhác có hơi khó hiểu: "Núi?"
"Núi Loan là một ngọn núi hoang," Cố Kinh Hàn nói, "Chiếu theo lẽ thường phải là nơi cây cỏ không thể sinh sôi, sức sống yếu ớt. Nhưng hôm nay chúng ta đi ngang qua, anh lại không cảm thấy núi Loan đã khô cằn."
"Mình lên núi xem thử đi?" Dung Phỉ đề nghị.
Cố Kinh Hàn cũng có ý định này. Lúc trưa, bọn họ chỉ cưỡi ngựa xem hoa đi ngang qua nên không để ý, nhưng hiện tại xem ra có lẽ ngọn núi này có chút kỳ lạ.
"Nghỉ thêm hai canh giờ nữa."
Cố Kinh Hàn ôm Dung Phỉ vào lòng, "Đêm nay giờ Tý (11h-1h đêm), chúng ta sẽ lên núi. Nếu như có âm quỷ cổ quái thì lúc nửa đêm là rõ nhất."
Dung Phỉ đáp một tiếng, rồi cùng Cố Kinh Hàn chạy về giường, nhanh nhẹn cởi đồ đắp chăn, tay chân quấn quýt, hôn nhau một lúc.
Cơn buồn ngủ tràn lan trong mắt Dung Phỉ, Dung Phỉ ngáp một cái, nói: "Em phát hiện em ngủ càng lúc càng dài, hình như ăn cũng càng ngày càng nhiều…"
"Em thai nghén ngủ nhiều là đúng rồi."
Cố Kinh Hàn bóp bóp eo Dung Phỉ, ý cười xẹt qua trong mắt, "Nói không chừng em đang mang thai cá nhỏ của anh rồi."
"Anh nói linh tinh gì đó," Dung Phỉ lười nhác cười chê, "Em còn chưa ăn "cá nhỏ" của anh vào thật đây này, lấy gì mà sinh cho anh hả…"
Nói xong, đầu gối càn rỡ đè lên chỗ nọ của Cố Kinh Hàn, bóng gió mười phần.
Cố Kinh Hàn vỗ một cái vào eo Dung Phỉ, rồi nhấc tay Dung Phỉ lên, bắt mạch cho cậu.
Cá nhỏ gì đó chỉ là nói giỡn, nhưng Dung Phỉ cảm thấy không khỏe đã làm Cố Kinh Hàn thấy căng thẳng, có chút lo lắng.
Đầu ngón tay ấn nhẹ lên cổ tay, sắc mặt của Cố Kinh Hàn không thay đổi, nhưng đồng tử hơi co lại.
Không có mạch đập? Làm sao có chuyện này được!
Hai người ở cùng nhau lâu như vậy, đây hiển nhiên không phải lần đầu tiên Cố Kinh Hàn bắt mạch cho Dung Phỉ, nhưng không tìm được mạch đập thì lại là lần đầu tiên. Không hề có phản ứng, không hề đập, ngoại trừ hơi thở quen thuộc kề bên thì cơ thể Dung Phỉ gần như không khác gì với người chết.
"Sao vậy anh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!