Chương 4: Hiện hình

Đám đông đứng xa xa, vây quanh bốn phía, không dám tới gần, ở giữa là một khoảng đất trống đầy nước.

Ở giữa vũng nước có một thi thể nam trung niên nằm đó, bị ngâm đến sưng phù, cái bụng vốn hơi tròn giờ phồng to như một trái banh, cồng kềnh không thể tả. Gương mặt hơi béo như bị một cục đá xù xì cắt xẹt qua, vết thương ngang dọc, không còn nhìn ra bộ dáng ban đầu.

Bên phòng tuần bộ có cử năm, ba người đến, tách người vây xem, ngồi xổm xuống kiểm tra thi thể.

Sắc mặt Dung Phỉ có hơi nặng nề, thấp giọng nói: "Chắc là ông chủ Ngũ của Cẩn Ngọc hiên rồi, khi tôi tới, ông ta đúng là mặc bộ đồ này. Chiếc nhẫn trên tay ông ta được cắt ra từ một khối ngọc quý, cả Hải thành chỉ có vài khối ngọc như vậy."

Vừa định tìm ông ta, ông ta lại xảy ra chuyện, trùng hợp đến thế sao?

Ánh mắt Cố Kinh Hàn tối lại, đang muốn mở miệng thì tầm mắt như chợt cảm ứng được điều gì đó, nhìn ra phía xa.

Một chiếc ô tô lái tới từ cuối con đường, dừng lại gần bờ sông. Một sĩ quan cảnh sát nhảy xuống từ trên xe, mở cửa xe, nghênh đón một đạo sĩ trẻ tuổi cao gầy, trên mặt để râu cá trê, khoác áo đạo sĩ bát quái màu vàng nhạt.

Trên cánh tay của đạo sĩ kia có gác phất trần, đôi mắt hẹp dài hơi cụp, trông rất có cảm giác tiên phong đạo cốt như ẩn như hiện.

Sĩ quan cảnh sát cung kính dẫn đạo sĩ đến bên bờ sông, kiểm tra thi thể của ông chủ Ngũ.

"Đó là đạo trưởng Huyền Hư của Phụng Dương quán nằm ở ngoại thành," Dung Phỉ cười lạnh nói, "Có người nói mấy hôm nay gã đang cúng bái giúp lão già mắc dịch Lý gia bên thành Nam, chẳng rõ thật giả nhưng tiền thì vét được không ít. Đạo sĩ kia tới đây làm gì? Cũng tra hồ ly linh à? Anh xem coi có bản lĩnh thật hay không?"

Cố Kinh Hàn chỉ nhìn Huyền Hư một chút rồi thu lại tầm mắt, nói: "Kém tôi."

Dung Phỉ suýt nữa cười ra tiếng, môi mím lại đến ửng đỏ, cậu vỗ vai Cố Kinh Hàn, kề sát vào tai Cố Kinh Hàn, nói: "Cục cưng, anh không khiêm tốn gì hết."

Cố Kinh Hàn liếc nhìn đôi mắt phong lưu ẩn tình từ nhỏ của Dung thiếu gia, trong lòng khẽ rục rịch.

Không nói một lời, chỉ thấy Huyền Hư đi một vòng quanh thi thể của ông chủ Ngũ rồi dừng bước, sĩ quan cảnh sát phất tay, bảo người của phòng tuần bộ xử lý hiện trường, hạ giọng hỏi Huyền Hư: "Đạo trưởng, ngài thấy thế nào?"

Huyền Hư liếc nhìn xung quanh, người ở Hải thành có sóng to gió lớn gì mà chưa từng thấy qua, vì muốn nhiều chuyện nên chẳng sợ phòng tuần bộ quát mắng, không chịu tản đi, chỉ cách ra xa một chút, tò mò nhìn dáo dác.

Trong ánh mắt chăm chú của nhiều người, Huyền Hư ho nhẹ một tiếng, cằm hơi ngửa lên, cởi xuống thanh kiếm gỗ đào ở bên hông, lại móc ra một tấm bùa vàng từ trong tay áo.

Hai ngón tay của gã kẹp lấy tấm bùa, giũ nhẹ, lạnh lùng nói với sĩ quan cảnh sát bên cạnh: "Tất cả tránh ra xa một chút, nếu như gây cản trở bổn tọa làm phép, sinh tử miễn bàn."

Sĩ quan cảnh sát hình như bị dọa sợ thật, đè người của phòng tuần bộ lui về sau mấy bước.

Huyền Hư dán bùa vàng lên kiếm gỗ đào, vạch vài nét trên không trung, trong nháy mắt, bùa vàng không lửa tự cháy, chẳng mấy chốc đã hóa thành tro bụi. Bàn tay đẩy nhẹ một cái, chưởng phong quét qua, làn tro bụi này vừa vặn bay đến trên thi thể của ông chủ Ngũ.

Gần như ngay lập tức, cả thi thể bốc lên một luồng sương trắng. Làn sương mù này nồng nặc mùi khai của hồ ly, vài người nhao nhao tới gần bị sặc ho khù khụ lùi về sau.

Sương mù bị gió thổi tan, thi thể của ông chủ Ngũ đã biến mất, một cái đầu hồ ly máu thịt be bét xuất hiện bên dưới lớp áo dài.

"Ôi, thứ gì thế kia?"

"Yêu quái! Yêu quái đấy!"

"Chạy, chạy cái gì mà chạy! Đạo trưởng còn ở đây! Sợ cái trứng!"

Đám đông đứng xem vốn xúc động lập tức la toáng lên, chạy đi khắp nơi, sĩ quan cảnh sát chặn lại một thằng nhóc cảnh sát hai chân bủn rủn muốn chuồn đi, lấy hết sức quát to.

Huyền Hư nhìn thấy hồ ly đột nhiên xuất hiện cũng sợ hết cả hồn, sắc mặt vốn hơi ngơ ngác lập tức biến đổi trong tiếng gào của sĩ quan cảnh sát, nhanh chóng lấy lại dáng vẻ cao nhân cao thâm khó dò.

Gã vung phất trần, lặng lẽ dịch ra xa vài bước, ho một tiếng thanh giọng, nói: "Chỉ là một con hồ ly tinh nho nhỏ, vả lại cũng đã chết, không có sức hại người, không cần hoảng sợ."

Sĩ quan cảnh sát nuốt nước bọt, nói: "Ngài thấy chuyện này... có phải ngài muốn bắt con quỷ nước kia không?"

Huyền Hư ảm đạm lắc đầu: "Quỷ nước thật ra cũng không lợi hại như trong tưởng tượng của người phàm. Chúng nó chỉ có thể đối phó với những đứa bé thể chất yếu kém. Còn thanh niên, đặc biệt là đàn ông, dương khí quá mạnh, chúng nó sẽ tránh xa. Nếu tới gần sẽ bị tổn thương. Mà hồ ly tinh có thể hóa thành hình người, hiển nhiên có tu vi. Tuy nói quỷ nước xảo trá khó bắt, nhưng cũng chỉ là quỷ nhỏ, không làm gì được con hồ ly tinh này."

"Cái này..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!