Chương 36: Trước khi kết hôn

Trạm xe lửa Hải thành.

Hơi nước của tàu hỏa phun đầy bầu trời hoàng hôn, tiếng còi tàu vang lên đi đôi với thân sắt thép dần dần dừng lại.

Ánh sáng trải rộng, hành khách mệt mỏi ùn ùn xuống tàu, nhà ga yên tĩnh và trống trải lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Một thanh niên lạnh lùng khoác áo gió màu khói xám, một tay xách vali, một tay đỡ một con mèo to biếng nhác mệt mỏi đang tựa lên vai hắn, bàn tay săn sóc vuốt phẳng vạt áo ghi

-lê hơi nhăn của người trong lồng ngực.

Hắn không để ý ánh mắt người ngoài, nghiêng đầu khẽ nói: "Về nhà rồi ngủ tiếp."

"Ừ..."

Dung Phỉ ôm lấy vai Cố Kinh Hàn, mắt nâng lên, nhìn ra xung quanh, mỉm cười, "Đi hơn một tháng rồi. Bọn họ sẽ không nghĩ chúng ta đào hôn chứ, ở Kỳ Sơn không có một cú điện báo nào, cũng không có người đến tìm... Phụng Dương quán có đến đón người phải không? Bọn họ tính quẻ vẫn còn chuẩn nhỉ."

Huyền Hư còn chưa ra khỏi trạm xe lửa thì đã bị Phụng Dương quán kéo chạy mất hút, gã cũng rất sợ bị hai vị bạo chúa này bóc lột tiếp, thế là cặp giò chạy nhanh như dài ra, chớp mắt phóng đi.

Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ cũng không muốn giữ gã lại.

Gã đến Kỳ Sơn là vì nhiệm vụ của Phụng Dương quán, dù sao cũng phải trở lại. Có điều, chú anh Huyền Hư đã trở thành bạn chí cốt, Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ kết hôn, người có thể không đến nhưng tiền mừng thì phải đưa trước.

Dung thiếu gia ước chừng thứ gì đó trong túi, híp mắt cười lên.

Đi ra đến ngoài, cánh tay khoác lên vai Dung Phỉ của Cố Kinh Hàn hơi cử động, véo nhẹ sau gáy Dung thiếu gia, cằm hơi nâng, "Bên kia."

Xung quanh trạm xe lửa, đám đông nhộn nhịp tản dần.

Một chiếc xe hơi dừng ở ven đường, Dung phu nhân đoan trang khoác tay Dung Bồi Tĩnh, nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy tay.

"Hai người các con cũng không biết báo một tiếng bình an về nhà nữa..."

Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ vừa lên xe, vẻ mặt vui vẻ của Dung phu nhân liền biến thành giận dữ, "Nếu không phải Trường Thanh tiên sinh còn nhớ gửi cho nhà một phong thư thì mẹ và cha các con đã đi Kỳ Sơn tìm hai đứa rồi."

Cố Kinh Hàn cau mày.

Dung Phỉ ngạc nhiên nói: "Trường Thanh tiên sinh? Là ai vậy mẹ?"

Dung phu nhân nghiêng đầu nhìn Dung Phỉ, bất đắc dĩ nói: "Trường Thanh tiên sinh chính là sư phụ của Kinh Hàn, chẳng phải mẹ từng nói với con rồi sao? Cả ngày chả thèm để ý chuyện gì hết, mẹ cũng không biết mỗi ngày ngoại trừ quát tháo hăm dọa ra thì con còn nghĩ cái gì trong đầu nữa."

Dung Phỉ ung dung thong thả, lười nhác dựa vào đệm xe: "Nghĩ xem lúc nào có thể lấy vợ đó mẹ..."

"Thằng nhóc thối này!"

Dung phu nhân nổi cáu mỉm cười, lông mày dựng đứng, khí thế cọp cái đã thức dậy, Dung Bồi Tĩnh đảm nhiệm phông nền sân khấu bên cạnh cũng cố gắng nhe răng, trừng Dung thiếu gia một tí.

"Bác trai bác gái, sư phụ gởi thư có dặn dò gì không ạ?" Cố Kinh Hàn đột nhiên nói.

Khí thế của Dung phu nhân bị cắt dứt, cũng không tiện dạy dỗ đứa con trai không biết lớn nhỏ ở ngay trước mặt con dâu chưa gả đi, bèn giơ tay vuốt lại tóc mai, cười nói: "Cũng không có gì. Chỉ nói là bọn con đang xử lý chuyện quan trọng ở Kỳ Sơn, có thể sẽ nán lại đó vài ngày. Chiếu theo ý của Trường Thanh tiên sinh, ngày cưới được dời sang mười sáu tháng này."

"Là ngày mốt ư?" Mắt Dung Phỉ sáng lên.

Dung phu nhân gật đầu: "Là ngày mốt. Thế nên Kinh Hàn à, theo quy tắc thì chúng ta phải đưa con về Cố gia, trước ngày cưới không thể gặp mặt. Đây là tục lệ ở đây, không thể phá vỡ được."

Cố Kinh Hàn cũng không có dị nghị gì với việc này, vuốt cằm nói: "Làm phiền bác gái."

Ra khỏi trạm xe lửa, xe quả nhiên chạy đến biệt thự Cố gia trước.

Cố gia đã dán chữ hỷ trước nhà, ngôi biệt thự nhỏ màu trắng có chút không khí vui mừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!