Ở cuối hành lang uốn khúc, gió thổi tuyết cuộn.
Một thiếu niên thanh nhược mặc đồ trắng đứng chắp tay, vẻ mặt lờ đờ. Tuyết mịn bay vào mặt, thấm ướt mi mắt.
Tiếng bước chân tiến gần đến phía sau người.
Người đến có hơi thở hơi dồn dập, cúi đầu thấp giọng nói: "Điện hạ, tìm được rồi."
Thiếu niên như bị đánh thức, mi mắt run lên, mím môi xoay người lại, "Mạnh Quý, ngươi có tin rằng thế gian này có chuyện quỷ thần không? Hoàng gia gia chợt mở thiên nhãn trước khi băng hà, nhìn thấy kim quang chói lọi thế gian, chính là hiền thần đại công đức ra đời, quả thật có chỗ nào mảy may đáng tin sao?"
Nam tử tên Mạnh Quý ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh tuấn uy vũ, nhưng đoan trang nghiêm túc.
Tuy không biểu hiện ra mặt, nhưng trong lòng than nhẹ một hơi. Đế vương từ xưa đa nghi thành tính, cho dù là Hoàng thái tôn chỉ có mười mấy tuổi, chẳng qua sắp bước lên ngôi hoàng đế cũng chẳng tránh được.
"Thần không biết."
Mạnh Quý nói: "Có điều, hôm qua gió mây đổi sắc, bầu trời đột ngột xuất hiện một đôi mắt to, bách tính trong kinh tận mắt nhìn thấy. Ví như, Khâm Thiên giám không thể đưa ra cách lý giải, e sẽ có lời đồn đại vô căn cứ, gây bất lợi cho điện hạ."
"Đúng vậy, cô vẫn chỉ là điện hạ, mà không phải là bệ hạ."
Hoàng thái tôn Văn Húc mập mờ nở nụ cười, khoát tay nói, "Chuẩn bị ngựa, cô với ngươi cùng... đi xem vị năng thần trị thế, quốc sư đại nhân tương lai."
Sương gió đầy yên ngựa, móng ngựa hất tung tuyết bùn.
Hoàng thái tôn triều Đại Kỳ cùng Uy vũ tướng quân mang theo một đội kỵ binh nhẹ, cố gắng càng nhanh càng tốt, dựa theo chỉ thị của lão hoàng đế trước khi băng hà, đi tới một tòa biệt viện nằm ở ngoại thành.
Biệt viện ngoại thành là tài sản riêng của An Dương hầu.
Vài ngày trước, An Dương hầu đưa người nhà đến tòa biệt trang ôn tuyền này để tránh bạo tuyết. Vừa khéo sao, ngày hôm qua, An Dương hầu phu nhân lâm bồn vào thời khắc lão hoàng đế băng hà, sanh ra tiểu Thế tử.
"Tham kiến Hoàng thái tôn điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"
Hoàng thái tôn đột nhiên giá lâm khiến cho An Dật An Dương Hầu phủ quen nhàn tản không biết phải làm sao.
Văn Húc cũng không để tâm những chuyện ấy, trực tiếp vén rèm, nhìn về phía tiểu Thế tử ngủ say đang được bà vú ôm trong lòng, nói: "Đây chính là đứa bé kia?"
"Điện, điện hạ, " An Dương hầu run sợ trong lòng, "Đây là khuyển tử Trầm Uyên, chẳng hay điện hạ..."
Ánh mắt Văn Húc xoay chuyển, nhàn nhạt rơi vào người An Dương hầu, Văn Húc che miệng ho khụ một tiếng, sắc mặt biến trắng, hình như có hơi suy yếu, nhưng mặt mày vẫn mang theo một luồng ác liệt uy nghiêm, ép tới An Dương hầu phải cúi đầu.
"Nó gọi Lục Trầm Uyênsao? Tên rất hay." Văn Húc nhẹ giọng nói, "Sau khi hài tử mãn trăm ngày, sẽ có người đón nó vào cung. Mười năm sau, nó sẽ là quốc sư đời tiếp theo."
Tất cả mọi người ngạc nhiên ngẩng đầu.
Là một vương triều thần trao hoàng quyền, quốc sư Đại Kỳ không chỉ là một tên gọi trang trí, mà có thể chân chính chi phối triều đình và lựa chọn sự tồn tại của vị trí hoàng đế siêu phàm. Quốc sư Đại Kỳ đời đầu đã giữ chức quốc sư vài chục năm, nhưng vài chục năm lại như một ngày, dung mạo không thay đổi. Bách tính tôn sùng quốc sư là thần, địa vị trên cả hoàng đế.
Nhưng nếu quốc sư thật sự là thần, Văn Húc nhẫn cũng không sao. Nhưng nếu không phải thì quốc sư chỉ là một con người.
"Điện hạ, ngài thật sự muốn làm như thế sao?"
"Cô nghĩ đây chính mong đợi của các triều đại Văn gia cô, cô sẽ hoàn thành nó."
Kéo thần quyền cao quý, bồi dưỡng tín ngưỡng của chính mình.
Cứ như vậy, Văn Húc gạt quốc sư bế quan mấy năm, ba tháng sau, đón đứa bé mới sinh Lục Trầm Uyênvào hoàng cung, dốc lòng bồi dưỡng.
Cũng vào ba tháng trước, lúc con mắt lớn xuất hiện trên bầu trời.
Bên trong một khe núi nằm cách biệt viện của An Dương Hầu phủ không xa, một nữ tử vật lộn bước đi trong trời tuyết, một dòng máu đỏ uốn lượn dưới chân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!