"Má ơi!"
Huyền Hư hét lên, sợ đến muốn buông luôn sợi dây leo. Ngay vào lúc này, Cố Kinh Hàn đột nhiên ra tay, như không cần tiền mà gọi mấy lá bùa sấm sét bắn ra ngoài.
"Chỉ với vài lá bùa, há làm khó được ta?"
Trong mắt tiểu hòa thượng lộ ra vẻ khinh thường, khóe miệng nhếch lên, cười gằn, cả người như dính vào lưng Huyền Hư, vẫn không cử động, hai bàn tay mở rộng, vài viên tràng hạt bay ra, dệt thành một tấm võng lớn màu vàng kim, chắn lại toàn bộ sấm vang chớp giật do bùa gọi sấm gọi tới.
Đám sấm chớp bổ thẳng vào Huyền Hư, gã vội quăng Định Phong Ba ra cản.
Ánh mắt của tiểu hòa thượng sáng lên, thò tay muốn chụp lấy Định Phong Ba đang bay ra ngoài.
Huyền Hư thấy thế bèn vội nói: "Thả ta ra, Định Phong Ba cho mi đó!"
Tiểu hòa thượng mỉm cười, "Ngây thơ!"
"Nếu như ngươi không phát hiện thì ta còn có thể tạm thời tha cho ngươi một mạng, sau đó luyện ngươi thành rối, thay ta điểu khiển Định Phong Ba. Dù sao Định Phong Ba chỉ nhận đám truyền thừa Phụng Dương quán các ngươi. Nhưng hiện tại, giết ngươi rồi, ta không tin ta không chế ngự được một vật chết!"
Sắc mặt của Huyền Hư nghiêm lại, bỗng hét lớn: "Đạo gia liều mạng với mi! Gió đến!"
Theo tiếng hét của Huyền Hư, Định Phong Ba phát ra ánh sáng sắp sửa rơi vào tay tiểu hòa thượng đột nhiên xoay tròn cực nhanh, gió tụ bốn phía, một cơn gió xoáy nhỏ chợt xuất hiện, đánh về phía tiểu hòa thượng.
Do khoảng cách quá gần nên tiểu hòa thượng không tránh kịp, chỉ vội nghiêng qua một bên, búng người hất Huyền Hư xuống.
Nắm lấy dây leo ổn định cơ thể, nhìn thấy Huyền Hư rơi xuống, trên mặt tiểu hòa thượng xuất hiện một nụ cười hung tàn, muốn bắn ra một viên tràng hạt nhằm bù lại một dao thì đã thấy đám bùa gọi sấm hợp lại, còn có hai lá bùa đột nhiên bay tới, vừa khéo dán lên dưới hai chân của Huyền Hư, nâng gã lên.
"Có hơi trơn đó, Cố thiên sư! Cứu cứu cứu... cứu mạng!" Huyền Hư không đứng vững được, cơ thể nghiêng tới nghiêng lui, mồ hôi nhễ nhại.
Cố Kinh Hàn vẫy ra một sợi dây đỏ, kéo người đến nhánh cây.
"Các ngươi!" Tiểu hòa thượng phản ứng lại, giận không nhịn nổi.
Tiểu hòa thượng đột nhiên lật tay cắt đứt dây leo, người rơi xuống, bám vào dây leo, mượn lực nhảy xuống một chiếc quan tài treo lơ lửng trên cành cây.
Quan tài này có vẻ khác biệt, bên ngoài phủ kín giáp sắt, trông như một bộ đồ giáp của chiến sĩ.
Sau khi tiểu hòa thượng đứng vững, cơ thể đột nhiên chấn động một hồi, tiếng xương giòn giã vang lên. Theo từng tiếng vang này, tiểu hòa thượng giống như tan xương nát thịt, hóa thành một đống thịt vụn.
Giống như cởi bỏ quần áo, bên trong là một hồn phách nửa trong suốt.
Khi hồn phách này ngưng tụ hoàn toàn, một nam tử anh tuấn trên dưới ba mươi tuổi khoác trường bào, phong thái phi phàm xuất hiện. Ngũ quan đoan chính, nét mặt hiền lành, song đôi mắt xếch lại bắn ra từng tia sáng âm tà và tàn nhẫn, khóe miệng ngậm ý cười lạnh lẽo, làm người nhìn thấy liền sinh ra sợ hãi.
"Sao quen mắt vậy ta?"
Huyền Hư nằm sấp, sau khi bò lên thì vừa vặn nhìn thấy tiểu hòa thượng biến thân, trong lúc buồn nôn, ánh mắt có hơi suy tư, "Hình như gặp ở đâu rồi... đúng rồi! Chân dung! Chân dung trong nhà mồ, chính là hình dáng này!"
Bỗng nhiên bừng tỉnh, Huyền Hư chỉ vào người nọ, mặt xanh lè.
Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ liếc nhìn nhau, Dung Phỉ vỗ vai Huyền Hư, "Chân dung gì, anh nói rõ chút coi."
Huyền Hư bĩnh tĩnh lại, nói thật nhanh: "Sau khi rớt xuống thì tôi vẫn đi cùng hắn với Chí Thiện, dọc đường không hề gặp nguy hiểm thật sự gì, chỉ có một lần gặp phải xác chết vùng dậy trong một nhà mồ mà thôi. Nhà mồ này rất xa hoa, hẳn là nhà mồ của một nhân vật tùy táng quan trọng. Bên trong có rất nhiều chân dung và pho tượng, tất cả... giống như đúc với hắn!"
"Hắn là người trong mộ ư?" Dung Phỉ ngạc nhiên.
Cố Kinh Hàn nhìn người nọ ung dung vứt đi máu thịt của tiểu hòa thượng, chắp tay trông lại, thấp giọng nói: "Còn hơn thế."
Cụp mắt, đối diện với tầm mắt của người nọ, Cố Kinh Hàn nói: "Trên người ngươi có mùi kỳ quái, dường như liên kết với đại trận của huyết mộ này. Ngươi chính là chủ nhân của huyết mộ này."
Người nọ khá ngạc nhiên, khẽ mỉm cười, dáng vẻ hời hợt, quả là có vài phần phong thái quân tử: "Khi trẫm nhìn thấy ngươi lần đầu tiên, trẫm đã biết ngươi mới là người có đạo hạnh cao nhất và khó giải quyết nhất trong đám người. Hiện giờ, quả đúng là như thế. Không sai, trẫm chính là chủ của huyết mộ này, hoàng đế của vương triều Kỳ biến mất trong lịch sử, Lục Trầm Uyên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!