Chương 31: (Vô Đề)

Tiếng bước chân chạy trốn nhốn nháo và gấp gáp vang vọng trong đạo động.

Ánh lửa lay động ở cuối chỗ rẽ, một bóng đạo sĩ trẻ loạng choạng xuất hiện, phía sau có hai cái đầu trọc một lớn một nhỏ nhấp nhô, đại hoàng thượng vội vã thúc giục: "Đạo trưởng Huyền Hư, nhanh lên đi, đàn kiến sắp đuổi tới rồi!"

"Được rồi! Liền đây!"

Huyền Hư chạy trốn đến thở không ra hơi, đầu đầy mồ hôi, nhưng ánh mắt sáng ngời, vịn lấy vách tường, nhanh chóng dùng hai tay hai chân trèo lên trên.

"Đến đến đến... đưa tay cho tôi!"

Huyền Hư bò vào đạo động, đưa tay kéo tiểu hòa thượng được đại hòa thượng nâng lên.

Tiểu hòa thượng không lớn nhưng không nhẹ chút nào, như quả cân trĩu xuống làm cho tay Huyền Hư tê rần, suýt nữa kéo không nổi.

Tiếng sàn sạt của đám kiến đang đến gần.

Huyền Hư đã nhìn thấy thủy triều đen tràn tới ở chỗ rẽ, vội vã kéo tiểu hòa thượng vào trong, rồi lại kéo đại hòa thượng lên. Đại hòa thượng vẫn là dáng vẻ cười tít mặt, không nắm lấy tay Huyền Hư mà nhún một cái nhảy lên.

Cơ thể mập mạp của đại hòa thượng vừa chui vào, lập tức bịt kín toàn bộ cửa động.

"Đi mau!"

Đại hòa thượng thúc giục, đẩy Huyền Hư và tiểu hòa thượng một cái, đưa hai người vào sâu trong đạo động một chút, sau đó lập tức xoay người, vung ra một cuốn sách kinh lấp lánh ánh sáng vàng, niêm phong lại cửa động.

Đám kiến đen chi chít đã ập tới, tất cả đều là kiến ăn thịt khổng lồ, đang ra sức húc vào cuốn sách kinh.

Huyền Hư thấy thế, phất tay áo quăng tới chút bột phấn màu xanh lam, "Đi thôi!"

Dù sao đã ở bên nhau một hai ngày nên hai bên đều ngầm hiểu. Một câu này của Huyền Hư vừa ra khỏi miệng, đại hoàng thượng lập tức bò lên trước, không do dự nữa.

Ba người nhanh chóng bò trong đạo động, bỗng nhiên phía sau chấn động, một tiếng vang trầm thấp truyền đến, cát đá trên đỉnh đầu rớt xuống lả tả, cửa động cũng bị lấp kín trong tiếng nổ này.

Đạo động hẹp dài và u ám.

Huyền Hư cuộn người bò tới phía trước, chẳng bao lâu liền nhìn thấy một tia sáng, cửa động cũng từ từ mở rộng.

Thế nhưng, gã không vội chui ra mà ở trong động quan sát một lúc. Đỡ phải giống như lúc nãy, vừa ra khỏi đạo động, còn chưa đi được mấy bước thì đã bị một đám kiến dí sát mông.

"Không có động tĩnh gì chứ?" Đại hòa thượng lại gần hỏi.

Huyền Hư chép miệng, nhảy ra ngoài trước tiên.

Con đường này khá kỳ lạ.

Thay vì nói là đường, chẳng bằng nói là cầu.

Những cây cầu đá đan xen ngang dọc, được chống đỡ bằng các trụ đá cao to, nhìn xuống dưới chỉ thấy bóng tối sâu thẳm vô tận, từng luồng gió lạnh thổi lên từ bên dưới.

Mặt cầu chỉ rộng hai thước, ngoài nó ra thì chính là vực sâu vạn trượng, một khi ngã xuống thì chắc chắn tan xương nát thịt.

"Bây giờ... đi đâu đây?

Trước đó, bọn họ bị cơ quan đưa đến chỗ này, mấy cây cầu rối loạn như mê cung trước mắt vây bọn họ mấy canh giờ, đi thế nào cũng toàn là đường cụt, bọn họ đành phải chọn một con đường khác từ trong đạo động.

"Núi cùng nước tận ngờ hết lối, bóng liễu hoa tươi một thôn làng*." Đại hòa thượng nói, "Đạo trưởng Huyền Hư, không cần lo lắng làm chi, chúng ta cũng đã mỏi mệt đến tận bây giờ, không bằng nghỉ chân, ổn định lại một chút, sau đó bàn bạc kỹ càng."

*Câu gốc: "Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn". Ý tứ là: giữa cảnh núi non trùng điệp, sông ngòi chằng chịt, tưởng như không còn đường đi nữa, thì bỗng nhiên ở ngay trước mắt, phát hiện thấy trong bóng râm rặng liễu xanh mát và khóm hoa tươi đẹp rực rỡ sắc màu còn có một thôn làng. Đây là hai câu thơ tả cảnh trữ tình, hàm chứa triết lý phong phú, được mọi người yêu thích và truyền tụng hàng trăm ngàn năm qua. (Google)

"Đành phải thế thôi." Huyền Hư bất đắc dĩ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!