Cố Kinh Hàn vừa dứt lời, có một nhóm người đi ra từ trong rừng.
Người cầm đầu có vóc dáng cao to và vạm vỡ, gương mặt ngăm đen, đôi mắt hẹp dài đen kịt lóe lên ánh sáng, lấp lánh có thần, giữa lông mày ẩn chứa vẻ nham hiểm, quét mắt nhìn đám người Cố Kinh Hàn, cười lạnh một tiếng: "Trong tay bọn bây có mấy tấm bản đồ? Biết điều thì giao hết ra đây, đừng để chết rồi mới biết ông nội bọn bây lợi hại."
Lời nói quá mức ngông cuồng.
Có điều, Cố Kinh Hàn nhận ra tuy người này ăn nói ngông cuồng, nhưng ánh mắt nhìn hắn và Dung Phỉ lại cực kỳ cảnh giác, thực chất không lỗ mãng như bề ngoài.
Dung Phỉ cũng có cùng suy nghĩ với Cố Kinh Hàn.
Do đó, Dung thiếu gia tạm thời không hành động, vờ như không nghe thấy câu nói uy hiếp này. Nhìn gã đó ác thật, nhưng không có nghĩa không có đầu óc.
"A di đà phật."
Chí Thiện đột nhiên chắp tay niệm phật, nói: "Xin hỏi vị thí chủ vừa lên tiếng kia, có phải tấm bản đồ cuối cùng đang nằm trong tay thí chủ đúng không? Từ xưa, huyết mộ Kỳ Sơn đã là hiểm địa cực kỳ nổi tiếng, thập tử vô sinh. Chúng ta có duyên nhận được ba tấm bản đồ này, thay vì giết hại lẫn nhau, chẳng bằng cùng tiến cùng lùi, cùng tìm huyết mộ. Thêm một phần sức mạnh, dù sao cũng tốt hơn thiếu một phần."
"Hợp tác hả?" Người đàn ông kia cười đắc ý, "Con lừa trọc nhà ông dẻo miệng nhỉ! Nói nhiều cũng vô ích thôi, hoặc giao ra bản đồ, hoặc là chờ bọn bây chết rồi tự bọn tao lục soát!"
Lời còn chưa dứt, gã đã giơ súng lên, sau đó là một loạt tiếng súng lên đạn vang lên từ sau lưng gã.
Mười người đều mang súng, nhìn bề ngoài thì chênh lệch xa với năm người nhìn như tay không tấc sắt bọn họ.
Dung Phỉ nhìn Cố Kinh Hàn hỏi dò, lại phát hiện ánh mắt của Cố Kinh Hàn rơi vào người ở tận sau cùng, người nọ cao gầy, cả người bị che khuất dưới lớp áo choàng đen, không hề lộ mặt.
Dung Phỉ nhìn theo ánh mắt của Cố Kinh Hàn, chỉ thấy người mặc đồ đen kia khẽ cử động cơ thể, hơi nâng đầu, giọng nói khản đặc khó phân biệt: "Giao bản đồ, điểm long huyệt, tha bọn mày một mạng."
Vẻ mặt của Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ lập tức thay đổi.
Giọng nói này giống y như đúc với vị đại sư trong ảo trận của Mục Bội Vân.
Tấm bùa vàng vốn lặng yên nằm sát trong lòng bàn tay được Cố Kinh Hàn đổi thành đào mộc tâm ngàn năm thu nhỏ, hắn giữ nguyên vẻ mặt, nói: "Có thể đồng ý với các người, nhưng các người không được ngăn chúng tôi vào mộ."
"Mày đang bàn điều kiện với tao sao?" Người đàn ông đi đầu lộ ra vẻ mặt độc ác, chỉa súng vào thẳng mặt Cố Kinh Hàn, tay đè cò súng, tựa như có thể nổ súng bất cứ lúc nào.
Lúc này, Dung Phỉ rút súng, khóe miệng cong lên: "Có muốn so xem thằng nào bắn nhanh hơn không?"
Trong nháy mắt, bầu không khí trở nên căng thẳng, giương cung bạt kiếm.
"Đồng ý với bọn chúng đi." Người áo đen đột nhiên mở miệng, ra lệnh.
Người đàn ông kìm chế cơn tức giận: "Đại sư..."
Như thể biết gã muốn nói điều gì, người áo đen cắt lời gã: "Tuần lão đại, đừng quên giao hẹn giữa tôi với anh. Tôi đồng ý giúp anh tìm vật đó, anh phải nghe theo mọi mệnh lệnh của tôi. Đây chỉ là việc nhỏ, nếu là thời khắc sống còn, anh vẫn còn lãng phí thời gian, tranh chấp không ngừng với tôi ư?"
"Tôi tự có lí do của tôi." Người áo đen kiên định nói.
Vẻ mặt tối đen của người đàn ông được gọi là Tuần lão đại cứng đờ, vẻ âm lãnh lóe lên trong đôi mắt hẹp dài, lạnh nhạt nói: "Nếu đại sư đã nói thế, vậy thì tao đồng ý với bọn bây. Mày đó, lấy bản đồ ra đây, mấy thằng còn lại tiếp tục đào... đừng có mà táy máy tay chân!"
Gã giơ tay chỉ điểm Cố Kinh Hàn, rõ ràng đã nhìn ra Cố Kinh Hàn là người dẫn đầu trong năm người bọn họ.
Dung Phỉ căng thẳng, lo lắng nhìn Cố Kinh Hàn.
Cố Kinh Hàn vẫn bình tĩnh như thường, nhìn Tuần lão đại một lát, rồi nhẹ gật đầu, nghiêng người giơ tay, giữ lấy eo Dung Phỉ.
Những ngón tay thon dài chầm chậm lướt qua nửa vòng eo của Dung Phỉ, thò vào túi quần, lấy ra một tấm da dê ố vàng được gấp lại. Hắn dùng ngón tay kẹp tấm bản đồ, nhìn sâu vào mắt Dung Phỉ.
Huyền Hư lắc đầu thở dài, đưa một tấm bản đồ khác cho Cố Kinh Hàn.
Cố Kinh Hàn cầm lấy, xoay người đi về phía Tuần lão đại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!