Lúc Cố Kinh Hàn về tới Dung gia là đã qua giờ Ngọ (11h-13h trưa).
Vừa vào cửa, liền nhìn thấy Dung thiếu gia ngủ đến xương cốt lỏng lẻo đang ngồi tựa trong phòng khách, chân dài gác lên tay vịn, vô cùng buồn chán híp mắt chơi đùa một đóa hoa hồng thẹn thùng xinh đẹp, dùng nòng súng chọc chọc cánh hoa đỏ sậm.
Máy hát được Dung Phỉ dời ra, giọng nữ uyển chuyển và trầm ấm ngân vang.
Ánh sáng vàng rượm và sắc bén xuyên qua giàn dây leo, cắt ngang gương mặt đẹp trai sắc sảo của Dung Phỉ, sóng mắt quét tới, cố định trên người Cố Kinh Hàn.
"Anh ra ngoài à?" Dung Phỉ nhíu mày nói.
Cố Kinh Hàn đã đứng lại song chẳng thể kiềm lại mà bước tiếp, đi tới cạnh Dung Phỉ, đặt xuống vài bao giấy dầu tỏa mùi thơm lừng, rồi lấy ra hai vé xem phim.
Ánh mắt chăm chú, Dung Phỉ khá ngạc nhiên, khóe miệng vô thức cong lên, nói: "Cố đại thiếu cũng sành nhỉ... Rạp chiếu phim Hải thành? Phim gì vậy?"
Dung Phỉ nhìn kỹ lại, "Tên lạ quá, phim mới à? Có hay không?"
Cố Kinh Hàn nhớ lại nụ cười gượng gạo và cái nhìn kỳ lạ của cô bán vé, mày hơi nhíu lại, rồi chợt giãn ra, nói khẳng định: "Hay."
"Không hay cũng không sao, cùng lắm tôi xem anh là được." Dung thiếu gia cười, lặng lẽ chộp lấy hai vé xem phim, đút vào trong túi, như thể sợ Cố Kinh Hàn sẽ đổi ý, sau đó đứng lên nói, "Anh đã ăn gì chưa? Tôi có dặn người làm để lại cơm cho anh, phải hâm nóng lại..."
"Đúng rồi," hai người đi vào phòng ăn, Dung Phỉ bỗng nhiên cau mày nói, "Khi nào anh định đi Kỳ Sơn?"
Người làm bưng món ăn tới, kéo ghế, sau đó nhanh chóng lui xuống sạch sành sanh.
Cố Kinh Hàn ngồi vào cạnh Dung Phỉ, nhàn nhạt nói: "Sau ngày kết hôn tháng tới."
"Phải đợi hai mươi ngày nữa sao?" Dung Phỉ vén ống tay áo, nhấc đũa rồi bắt đầu gắp thức ăn cho Cố Kinh Hàn, không đồng ý nói, "Theo tôi thấy thì chuyện này quan trọng hơn, chúng ta đi Kỳ Sơn trước đi, dù sao nó cũng không xa lắm, đi tàu hỏa chỉ mất hơn một ngày. Chờ mọi việc xong xuôi, quay về giải quyết ba hũ tro kia, sau đó kết hôn vẫn chưa muộn."
Cố Kinh Hàn nghe xong dừng đũa, trầm ngâm trong chốc lát, gật đầu, "Cũng được."
Việc này mà chưa được giải quyết, hắn cứ thấy khó chịu như có thứ gì đó chẹn ở lồng ngực, chỉ sợ lại xuất hiện trắc trở, nhưng việc kết hôn hiển nhiên càng quan trọng hơn. Có điều, nếu Dung Phỉ đã không để tâm, vậy hắn không cần gò ép làm gì.
"Há miệng nào."
Mới thất thần một chút, đã có một đôi đũi gắp theo một miếng đậu hũ non kề bên môi.
Cố Kinh Hàn giương mắt nhìn Dung Phỉ, sau đó nắm chặt bàn tay cầm đũa của Dung Phỉ, há miệng ngậm lấy miếng đậu hũ lắc lư sắp rớt này.
Đậu hũ vỡ ra dưới răng, đũa nằm trong miệng vài giây, tiếp đó được kéo ra một cách chậm rãi, láng máng nhìn thấy ánh nước trơn bóng quét qua vành môi.
"Ngon lắm." Cố Kinh Hàn mặt không biến sắc nói.
Đôi mắt đào hoa của Dung Phỉ gần như muốn bốc lửa, cứng đờ lấy đũa về, không gắp rau nữa, ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa vào trong miệng mình, xúc cảm lành lạnh vừa chạm tới khóe môi, đột nhiên bị một bàn tay giữ lại.
Hơi thở man mát như quấn lấy con tim.
"Đừng hấp tấp," Cố Kinh Hàn siết tay Dung Phỉ, nhẹ nhàng kéo xuống, "Tối lại nếm."
Dung Phỉ nghiêm mặt, cổ tay linh hoạt xoay một cái, thoát khỏi kiềm cặp của Cố Kinh Hàn, đặt đũa xuống, trực tiếp sờ lên đùi Cố Kinh Hàn, nghiêng người kề sát bên tai, mắt cười rũ xuống, khẽ nói: "Cố đại thiếu rộng rãi quá, vậy tôi không khách sáo nữa, phải nếm cho đủ mới được."
Cố Kinh Hàn đặt tay mình lên tay Dung Phỉ, véo nhẹ một cái, lời chưa ra khỏi miệng, ánh mắt đã tối sầm lại.
Dùng cơm xong, hai người đều có việc riêng cần làm.
Dung Phỉ đã nghỉ ngơi đủ, sửa soạng đôi chút rồi đi tới hiệu buôn tây của Dung gia.
Tuy nói Dung thiếu gia lêu lổng cả ngày, nhưng cũng không phải kiểu người vô trách nhiệm, nói cho cùng, Dung Phỉ là độc đinh của lão Dung gia. Trong khoảng thời gian này, vì Cố Kinh Hàn, Dung thiếu gia đã lâu không làm việc đàng hoàng. Nếu tiếp tục lười biếng thì e rằng hiệu buôn tây không còn nhớ có một người như cậu mất.
Tiễn Dung Phỉ xong, Cố Kinh Hàn về phòng ngồi thiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!