Chương 17: Ảo trận

"Đoàng!"

Một tiếng súng chấn động màn nhĩ vang lên.

Mọi người tụ lại, đột nhiên có một tia máu bắn ra, một bóng người cao lớn chỉ kịp kêu lên một tiếng ngắn ngủi đầy sợ hãi rồi bất ngờ thụt lùi về sau, ngã xuống đất.

"Lão Liêu!"

"Huy tử, mày điên rồi hả?!"

Một thanh niên già dặn, cường tráng, ăn mặc gọn gàng xuất hiện ở phía sau người đàn ông vừa ngã xuống đất.

Đầu cúi thấp và nòng súng vẫn còn phả ra khói thuốc súng của cậu ta bỗng nhiên cùng nâng lên, đôi mắt trống rỗng đen kịt, cổ lệch qua một bên, đờ đẫn bước lên trước hai bước, sau đó chợt nổ súng về những người vừa lên tiếng ban nãy.

"Tránh ra!" Dung Chỉ chỉ ngớ ra trong chớp mắt rồi lập tức phản ứng, một cái roi kéo phăng một người ra khỏi nòng súng đang chỉa vào người.

Người nọ bị ném bay ra xa vài bước, đạn nổ tung như mưa hoa, sượt sát da đầu của người nọ, mang đến một vệt bỏng đau như kim châm.

"Thiếu gia!"

Người thanh niên gọi là Huy tử hiển nhiên không chỉ nã một phát súng, khi Dung Phỉ quất bay người gần nhất, những người khác cũng mau chóng tránh né, chỉ có một người bị bắn trúng cánh tay.

Thế nhưng, Dung Phỉ xuất hiện trực tiếp trước mặt Huy tử sẽ không may mắn như vậy. Khói thuốc súng và tia lửa xẹt qua tán loạn, ngay cả mắt thường cũng không nhìn được tốc độ đạn bay. Dung Phỉ chạy như bay tránh theo bản năng, thân cây và mặt đất liên tục xuất hiện lỗ đạn, vỏ cây nát bươm bắn tung tóe, cắt một vết thương thật nhỏ ở giữa hàng lông mày của Dung Phỉ.

"Lùi về sau!" Một giọng nói trầm lạnh đột nhiên truyền vào tai Dung Phỉ.

Dung Phỉ cong môi, bỗng nhiên lắc mạnh người ra phía sau, lập tức có một bóng người xuất hiện ở trước mặt, che chắn lấy cậu.

Cố Kinh Hàn vốn đang cực kỳ tập trung vào màn sương mù tím quỷ dị đang đến gần thì chợt nghe thấy tiếng súng, lông mày nhíu lại, lập tức đảo mắt nhìn sang, năm ngón tay xòe ra, vài lá bùa vàng xuất hiện, bắn nhanh ra.

Thân hình của hắn cũng di chuyển theo, giày da đạp trên bùn đất ẩm ướt, bộ pháp* huyền ảo, cả người hắn gần như biến thành một làn gió, lướt nhanh qua vài người rồi xuất hiện ở phía trước Dung Phỉ.

*Bộ pháp là danh từ chuyên môn võ thuật dùng để chỉ phương pháp di chuyển, là nghệ thuật di chuyển cơ thể trên nền tảng các bộ tấn. (Google)

Ánh sáng vàng ngưng tụ trong đồng tử, có hoa văn phức tạp vỡ vụn trong nháy mắt, Cố Kinh Hàn vừa nhấc tay, một chiếc la bàn nhỏ làm từ kim loại xuất hiện trong lòng bàn tay, bay vọt lên không trung.

"Coong! Coong! Coong!"

Vài âm thanh liên tiếp vang lên.

La bàn không bị hư hỏng, kim chỉ nam cũng không dịch chuyển, vài viên đạn bị cản lại, chui vào đất bùn xung quanh.

Một tiếng súng nổ tung ở sau tai Cố Kinh Hàn, đạn của Dung Phỉ bay lướt qua bên người hắn, bắn thủng cổ tay cứng đờ còn đang nổ súng của Huy tử.

Cùng lúc đó, bùa vàng của hắn cũng đã bay đến gần Huy tử, chỉ thiếu ba centimet nữa thôi là sẽ dán lên người Huy tử.

Nhưng đột nhiên, Huy tử co giật dữ dội, cả người đột nhiên phồng lên như khinh khí cầu, da ứ máu, như thể sắp nổ tung.

Dung Phỉ trông thấy thế, liền quát một tiếng chói tai: "Tất cả tránh ra!"

Cố Kinh Hàn lật bàn tay, vô số bùa vàng xuất hiện giữa không trung, đan thành một tấm lưới dày cộm, ập về phía Huy tử.

Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, trong khoảnh khắc tấm lưới bùa rơi vào người Huy tử, cơ thể Huy tử bất chợt nổ tung, máu thịt được tấm lưới lớn cản lại, nhưng cũng có một chút sương máu đen đỏ quỷ dị bỗng dưng tản ra, chui vào cơ thể của những người khác.

Ngoại trừ Cố Kinh Hàn, Dung Phỉ, còn có chúng hồ yêu chạy trốn với tốc độ cực nhanh, những người còn lại đều bị ảnh hưởng.

Tiếng rút dao và tiếng súng lên cò vang lên liên miên như tiếng quỷ gào.

Cố Kinh Hàn không để ý đến tình trạng của những người này, thay vào đó, hắn chuyển mắt đến một góc cây cổ thụ chọc trời trong bóng tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!