Trong phòng ngủ nhất thời nghe được cả tiếng kim rơi.
Cố Kinh Hàn vừa nói xong, Lâm Tĩnh Thủy đờ ra tại chỗ, ánh mắt giận dữ mất đi ánh sáng, ngơ ngác xoay cổ, nhìn về phía Cố Kinh Hàn.
Hình như có máu đỏ tươi, tràn ra từ đáy mắt.
Giọng nói của Lâm Tĩnh Thủy khản đặc: "Anh cho là anh biết cái gì? Nếu như không phải tôi thì chị ấy đã sớm chết rồi... là tôi cứu chị ấy, tôi còn có thể cứu được chị ấy lần thứ hai nữa kìa!"
"Đủ rồi!"
Lâm Thao đột nhiên nắm lấy cổ tay Lâm Tĩnh Thủy, kéo người về phía mình, giọng nói giận dữ và kiềm nén, "Tĩnh Thủy, con ăn nói linh tinh gì đó? Chị của con chết rồi! Chết rồi! Con tỉnh táo lại đi, mau cút đi cho cha, con có nghe thấy không?! Người đâu, đưa thiếu gia..."
Lời còn chưa dứt, Lâm Tĩnh Thủy đột nhiên giãy khỏi kiềm chế của Lâm Thao, lấy ra một người gỗ nhỏ màu đỏ, rồi cắn đứt tay, liên tục dùng máu tươi bôi lên người gỗ, miệng lẩm bẩm nói: "Chị ơi, chị ơi, em là Tĩnh Thủy đây, chị mau trở lại... chị mau trở lại đây, chị không thể chết được..."
Dung Phỉ kề sát vào lưng Cố Kinh Hàn, chậm rãi rút súng ra, chuẩn bị một khi Lâm Tĩnh Thủy hoặc Lâm Thao có hành động khác thường nào đó, sẽ lập tức nổ súng.
Dung Phỉ kề vào tai Cố Kinh Hàn, nhẹ giọng nói: "Xảy ra chuyện gì vậy, Lâm gia bọn họ điên hết rồi sao?"
Bàn tay buông bên người vòng ra phía sau, Cố Kinh Hàn tìm thấy tay của Dung Phỉ, nhẹ nắm lấy, thấp giọng nói: "Lâm Tĩnh Huyên vốn không phải là người. Cô ta phải chết khi còn nhỏ, nhưng do nguyên nhân nào đó mà hồn phách không thể rời khỏi cơ thể, trở thành một xác sống không có tuổi thọ. Nếu xác sống muốn có nhịp tim, hơi thở như người bình thường, cần người dùng hồn phách và máu tươi nuôi dưỡng."
"Ban đầu tôi không chắc chắn cho lắm, mãi đến lúc nhìn thấy Lâm Tĩnh Thủy. Trên người Lâm Tĩnh Thủy có rất nhiều mùi hồn phách của Lâm Tĩnh Huyên, chắc cậu ta từng dùng hồn phách và máu tươi của chính mình để nuôi Lâm Tĩnh Huyên."
Cố Kinh Hàn nói đến đây, khẽ nâng mắt, nhìn về phía Lâm Tĩnh Thủy lẩm ba lẩm bẩm, vẻ mặt càng lúc càng sụp đổ.
Lúc cậu ta vừa xuất hiện, vẫn là một thiếu niên bình thường, nhợt nhạt gầy gò.
Nhưng hiện giờ, cậu ta trở nên dữ tợn, máu đen chầm chậm chảy ra từ trong tai, mắt và mũi. Vậy mà cậu ta không hề phát hiện, vẫn còn nâng người gỗ trên tay. Theo sức lực và máu tươi trôi đi, cậu ta té quỵ xuống đất.
"Anh nói Lâm Tĩnh Huyên là do Lâm Tĩnh Thủy giết ư..." Dung Phỉ nhíu mày, lòng lạnh đi.
Lâm Tĩnh Huyên thật sự đã sớm chết rồi, thế thì thiên kim tiểu thư trà trộn từ trước tới nay chẳng phải là người chết sao? Nghĩ như vậy, Dung thiếu gia vốn có hơi sợ con gái chợt đổ mồ hôi lạnh.
Cố Kinh Hàn không trả lời câu hỏi của Dung Phỉ, mà chuyển hướng sang Lâm Thao: "Chuyện của một gia tộc, không kể là lớn hay là nhỏ, làm sao có thể giấu diếm được gia chủ? Lâm tiên sinh, mọi chuyện kết thúc rồi, người của cục cảnh sát sẽ đến ngay thôi. Có một số việc đã không còn cách cứu vãn, nhưng ít ra, kết cục vẫn chưa định."
Như bị búa tạ đập một cú.
Lâm Thao trông có vẻ hoảng hốt trong chốc lát, thẫn thờ bước lùi về sau, đầu gối gập lại, nặng nề ngồi phịch xuống ghế.
"Cố thiếu gia," giọng như gió gào, xù xì không thể tả, Lâm Thao đỏ mắt, trầm giọng nói, "Lâm mỗ tôi biết cậu là thiên sư có bản lĩnh mà, nếu có thể gặp cậu sớm hơn thì Lâm gia của tôi sẽ không có ngày hôm nay. Nhà không ra nhà, người... không phải người."
Dù cho ban đầu mời Cố Kinh Hàn đến Lâm gia là thật lòng, nhưng Lâm Thao chưa từng nghĩ tới tất cả những việc xấu được ông che giấu nhiều năm như vậy lại bị xé rách đến máu me đầm đìa.
Thế nhưng hiện tại, có giấu được hay không đã không còn quan trọng. Sự giả tạo được ông ra sức kéo dài nhiều năm cuối cùng vẫn bị chọc thủng.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "Không phải người?" Dung thiếu gia khẽ nhíu mày, phía sau sống lưng như có một luồng gió lạnh xẹt qua, "Ngoại trừ Lâm Tĩnh Huyên... thì còn ai không phải là người nữa?"
Cố Kinh Hàn nắm tay Dung Phỉ, vẻ mặt lạnh lùng nói: "Ngoại trừ Lâm tiên sinh và Lâm Tĩnh Thủy, còn lại đều không phải là người."
"Cố thiếu gia quả nhiên cao minh." Lâm Thao bày ra vẻ mặt chán nản và suy sụp, cay đắng nói: "Đó là chuyện năm Huyên nhi bảy tuổi."
"Năm Huyên nhi bảy tuổi, bất cẩn té xuống cầu thang, đập đầu vỡ sọ, qua đời ngay lúc đó."
Nỗi đau hiện lên trong mắt Lâm Thao, ông ta nhớ lại nói: "Lúc đó, tôi và phu nhân vô cùng đau đớn, phu nhân ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt, còn tĩnh thủy thì mới có năm tuổi, khóc đến độ ngất đi mấy lần. Phu nhân và Tĩnh Thủy rất yêu thương Huyên nhi, không chịu tin vào sự thật rằng Huyên nhi đã mất, cả hai không nói lời nào, cũng không chịu làm tang lễ hay chôn cất Huyên nhi.
Tôi cũng quá đau lòng nên mặc kệ bọn họ."
"Nhưng nào có ngờ, vào ngày thứ bảy Huyên nhi qua đời, nó lại mở mắt ra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!