Lâm gia cũng ở ven con hào.
Một tòa nhà nhỏ màu trắng khá phong cách nằm gần sông, bên trong cửa rào sắt chạm trổ hoa văn đầy hoa leo thơm, trong cái hồ bên cạnh lối vào có vài bông hoa súng đã héo rủ.
Cố Kinh Hàn nâng một cái la bàn to bằng lòng bàn tay, chậm rãi bước vào cùng với Dung Phỉ.
Sau khi tự chứng kiến bản lĩnh của Cố Kinh Hàn ở tiệc khiêu vũ, lòng của Lâm Thao vẫn còn dậy sóng.
Ở Hải thành, quan to hiển quý rất nhiều, chuyện xấu không ít, chuyện quỷ quái tự nhiên cũng nhiều. Thế nên, nhang đèn của Phụng Dương quán ngoài thành mới dồi dào như vậy. Nhưng theo Lâm Thao, hậu sinh vãn bối Cố gia đại thiếu này lại cao hơn một bậc so với những lão đạo sĩ kia.
"Đúng là ngày thường Huyên nhi không có đeo găng tay," Trên mặt Lâm phu nhân đầy vẻ lo lắng, nước mắt còn chưa khô, "Sáng nay thấy nó đeo vào, tôi cũng không để ý, chỉ nghĩ rằng nó muốn phối hợp với trang phục đêm nay. Nếu Huyên nhi có bất trắc gì... tôi, tôi..."
Lời chưa hết, nước mắt đã chảy không ngừng.
Lâm Thao ôm vai Lâm phu nhân, nói: "Cố thiếu gia, mặc kệ ra sao, chúng tôi phải tìm ra Huyên nhi cho bằng được."
Vừa nghe lời ấy, Cố Kinh Hàn không khỏi có chút ngạc nhiên, nhìn về phía Lâm Thao, nói: "Mặc kệ ra sao, là mặc kệ sống hay là chết ư?"
Rõ ràng Lâm Thao đã chuẩn bị tâm lý.
"Huyên nhi nó..." Lâm phu nhân nghẹn ngào.
Cố Kinh Hàn thu lại la bàn, cằm khẽ nâng: "Đi đến phòng của Lâm tiểu thư."
Nhẹ nhàng an ủi Lâm phu nhân vài câu, Lâm Thao bảo người đỡ Lâm phu nhân về phòng nghỉ ngơi, còn mình thì dẫn Cố Kinh Hàn và Dung Phỉ lên lầu, đi đến phòng ngủ của Lâm Tĩnh Huyên.
Phòng ngủ của Lâm Tĩnh Huyên là một căn phòng tiểu thư khuê các bình thường, bàn trang điểm hơi lộn xộn, chiếc giường lớn kiểu châu Âu có màn che màu thiên thanh như làn khói mỏng.
Bước vào trong, Cố Kinh Hàn đi một vòng quanh phòng, sau đó đứng ở đầu giường quan sát chốc lát, nhìn lên nóc màn, nói: "Lâm tiên sinh, có tiện nói lại trạng thái tử vong của ba cô người ở trong nhà không?"
Một tia hoảng loạn chợt hiện lên trên mặt Lâm Thao, rõ ràng ông ta không ngờ rằng bản thân che giấu bấy lâu nay, ngay cả cục cảnh sát cũng không lấy được tin tức, vậy mà Cố Kinh Hàn lại nói ra một cách tự nhiên như vậy. Có điều, khi nhìn thấy Dung Phỉ ngáp lên ngáp xuống ở bên cạnh, Lâm Thao chỉ có thể nuốt trở ngược mấy lời thắc mắc của mình.
Lâm gia bọn họ xưa nay vốn không thể đánh đồng với Dung gia.
"Chuyện này sẽ giúp tìm Huyên nhi hả?" Lâm Thao hỏi.
Cố Kinh Hàn còn chưa nói, Dung Phỉ đã mất kiên nhẫn, cười lạnh nói: "Bây giờ là bọn tôi giúp ông tìm con gái, là ông nhờ chúng tôi chứ không phải chúng tôi nhờ ông, bổn thiếu gia không có hứng thú với mấy chuyện thối nát của nhà ông. Ít giả vờ lại đi, được không?"
Lâm Thao bị nói đến lúng túng, gương mặt tròn trịa đỏ chót, vội nói: "Chuyện này... bắt đầu từ hai tháng trước."
Hai tháng trước, chính là này sinh nhật của con trai Lâm Thao, em trai Lâm Tĩnh Huyên, Lâm Tĩnh Thủy.
Lâm Tĩnh Thủy rất lầm lì, ưa yên tĩnh, thường một mình đọc sách trong phòng, không thích nói chuyện. Ngay cả Lâm Thao và Lâm phu nhân cũng không chắn chắc nói được đôi lời với con mình.
Chỉ ngoại trừ người chị gái Lâm Tĩnh Huyên này. Lâm Tĩnh Thủy rất thích Lâm Tĩnh Huyên, hai người hay chơi đùa với nhau.
So sánh với Lâm Tĩnh Thủy lầm lì, Lâm Tĩnh Huyên lại rất hòa nhã, quan hệ xã hội rất tốt, có rất nhiều bạn bè.
Sinh nhật mười tám tuổi của Lâm Tĩnh Thủy cũng là ngày trưởng thành của cậu ta, vốn nên là một ngày quan trọng. Nhưng cậu ta lại không có bạn bè để mời đến ăn mừng, Lâm Tĩnh Huyên bèn mời bạn bè của mình đến chúc mừng em trai.
Một bữa tiệc sinh nhật kiểu Tây được diễn ra cực kỳ hoàn hảo.
Ấy mà ngay buổi sáng ngày hôm sau, một tiếng thét chói tai đã phá tan giấc mộng vui vẻ này.
Tỉnh lại từ giấc ngủ mê mệt, Lâm Tĩnh Huyên vừa mở mắt, lập tức nhìn thấy một đôi giày thêu đỏ tươi treo lơ lửng.
Vết máu khô đọng lại phía trên tấm chăn đã biến thành vết bẩn màu đen.
Tầm mắt cứng đờ di chuyển lên trên, đối diện với một gương mặt máu me bị lột hết da, trên cổ buộc một dải lụa đỏ, thi thể lắc lư giữa không trung, đầu rũ xuống vô cùng quỷ dị, đôi mắt đen ngòm nhìn về phía đầu giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!