"À ha ha, thì ra là như vậy…" Lương Định Tư ngượng ngùng gãi đầu.
Diệp Mạn Lâm giơ tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ, gọi một bát cháo bào ngư cho Lương Định Tư.
Lương Định Tư thụ sủng nhược kinh, vội vàng đứng dậy từ chối, lịch sự nói rằng mình không đói.
"Ăn đi, đừng nói nữa."
Diệp Mạn Lâm cúi đầu tiếp tục ăn cháo.
Lương Định Tư lập tức im lặng, ngoan ngoãn chờ cháo đến, lặng lẽ ăn hết.
Khi quay về, Lục Quân Lễ đã đứng chờ ở đầu hẻm. Anh thả tay vào túi quần, người nghiêng dựa vào cửa xe, trang phục vẫn như mọi khi rất tinh tế. Nhưng đầu hơi nghiêng, đường nét cằm hoàn hảo, mặt lạnh không biết đang nhìn cái gì ở đối diện.
Hành động của anh rất tự nhiên, nhưng trong mắt Lương Định Tư, lại giống như một bức tranh tinh tế được tạo dáng.
"Ai vậy nhỉ?" Lương Định Tư vừa nói xong, đã thấy cảnh trưởng Diệp nhanh chóng đi tới.
Lục Quân Lễ thấy Diệp Mạn Lâm, hơi mỉm cười, đứng thẳng người.
"Cô Diệp, vị này là bạn của cô hả?" Chị Lưu giả vờ tình cờ mở cửa, tình cờ gặp bọn họ.
Chị Lưu đã chú ý đến chiếc xe lớn ở đầu hẻm, nhưng vì không biết người ta nên cứ nhìn trộm. Vừa rồi thấy Diệp Mạn Lâm tiến tới nói chuyện với anh, chị Lưu không thể bỏ lỡ cơ hội, liền chạy ra.
Diệp Mạn Lâm chưa kịp mở miệng, đã thấy chị Lưu quay sang nói chuyện với Lục Quân Lễ.
"Tôi thấy cô Diệp bị thương, vừa nấu canh làm món ăn cho cô, không ngờ cô không có nhà. Bây giờ cô về rồi, tôi đi mang cho cô, không làm phiền hai người nói chuyện chứ?"
Diệp Mạn Lâm: "Chị Lưu, tôi đã ăn rồi, không cần phiền phức."
Chị Lưu cười đáp ứng, rồi tiếp tục đánh giá Lục Quân Lễ, khen anh tuấn tú lịch sự.
"Cảm ơn." Lục Quân Lễ lịch thiệp nhưng xa cách.
"Xin hỏi ngài họ gì?" Chị Lưu không biết mệt mỏi tiếp tục hỏi.
"Lục."
Họ Lục, đi chiếc xe tốt như vậy, mặc đồ hàng hiệu.
Có phải là nhà họ Lục ở bệnh viện Ân Lương, còn có cửa hàng của nhà họ Lục, ngân hàng Ân Lương…nhà họ Lục?
Chắc chắn rồi, trong thành phố không có nhà họ Lục nào khác có thể lái chiếc ô tô sang trọng như vậy.
Trời ạ! Hôm nay mình thật sự gặp may! Trong lòng chị Lưu vui mừng như điên.
Dù không biết người trước mặt là cậu chủ nào của nhà họ Lục, nhưng chắc chắn đều là người quan trọng, chị ta chỉ cần nịnh bợ là được.
Chị Lưu kích động gọi chồng đến, giới thiệu Lục Quân Lễ với Vương Đại Sơn.
Vương Đại Sơn liên tục cúi người chào Lục Quân Lễ.
"Chị Lưu, chúng ta không quen biết, tôi và anh ta còn có việc cần nói, phiền chị tránh ra một chút cho." Diệp Mạn Lâm lạnh lùng nói.
Chị Lưu không ngờ cô gái xinh đẹp như Diệp Mạn Lâm lại nói chuyện thẳng thừng như vậy. Hơn nữa, trước mặt người đàn ông, cô cũng không tỏ ra dịu dàng chút nào. Con nhỏ này chỉ có ngoại hình và thân hình đẹp, nếu không thì có ai chịu nổi tính cách này?
"Cô Diệp thật biết đùa, chúng ta làm hàng xóm đã nửa năm rồi, không phải là quen sao? Trước đây có mấy đứa trẻ ăn xin chạy đến trước cửa nhà cô tiểu tiện, đều bị tôi đuổi đi. Người ta nói bà con xa không bằng láng giềng gần, chúng ta thường gặp nhau, nên phải giúp đỡ lẫn nhau. Tôi thấy cô bị thương, chỉ là có lòng tốt quan tâm cô thôi mà. Anh Lục, anh nói tôi có oan ức không?"
Lục Quân Lễ cuối cùng cũng chuyển động đôi con ngươi đen như mực về phía chị Lưu, "Không oan."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!