"Xin lỗi... Tất cả đều do em..."
Trải qua mấy ngày nay, phản ứng của Trình Khiêm đối với thời kỳ phát tình của Đàm Tư Cẩm rất rõ ràng, hắn lập tức ôm người vào trong ngực, hai bước đã vọt vào phòng ngủ.
Nhiệt độ trong phòng ngủ cao hơn phòng khách một chút, mùi pheromone cũng càng thêm rõ ràng, Đàm Tư Cẩm rơi vào trong chăn ấm áp, thân thể căng thẳng cũng bởi vì hoàn cảnh quen thuộc thoáng thả lỏng.
Nhưng mà động tác của anh vẫn bại lộ suy nghĩ chân thật trong lòng, rõ ràng Trình Khiêm cảm nhận được sự chống cự của anh.
Tuy Đàm Tư Cẩm theo bản năng rụt vào trong ngực hắn nhưng hai tay vẫn đặt trước ngực, là một loại bản năng đối kháng với dục vọng sinh lý của mình.
Trình Khiêm vừa ôm chặt người vừa nhanh chóng phóng thích pheromone của mình để giảm bớt thống khổ cho đối phương, nằm cạnh tai anh hỏi: "Có sao không? Anh thế nào rồi?"
Khi hắn mở miệng, hơi thở tinh tế khuấy động thần kinh mẫn cảm của đối phương, cả người Đàm Tư Cẩm nhẹ nhàng run lên, không nhịn được núp vào lòng hắn, mũi nâng theo pheromone mùi rượu mạnh đang phóng thích, nhưng mà anh vẫn cau mày, hai môi mím chặt, trên trán thấm ra chút mồ hôi, là một loại trạng thái tinh thần cực kỳ đề phòng.
Ý thức của anh đã sớm được đánh thức bởi thuốc ức chế tiêu thụ quá nhiều, và đang chiến đấu với phản ứng bản năng của cơ thể.
Trình Khiêm tự nhiên nhìn thấy những thứ này ở trong mắt, hắn thoáng buông lỏng cánh tay vuốt ve gáy đối phương, nhẹ giọng an ủi nói: "Đừng sợ, nếu như anh không muốn thì em sẽ không chạm vào anh."
Hắn không biết bây giờ Đàm Tư Cẩm còn có thể nghe hiểu lời mình hay không, nhưng mà lông mi người trong ngực run rẩy, từng giọt nước mắt trong suốt đột nhiên từ đôi mắt lưu ly kia lăn xuống, đập nát bả vai Trình Khiêm, rất nhanh thấm ra một mảng nhỏ mang theo nhiệt độ ẩm ướt.
Nhạy cảm, dễ bị tổn thương, đấu tranh, bất lực, điều này thực sự rất đáng thương.
Trái tim Trình Khiêm theo đó nâng lên, luống cuống giúp anh lau nước mắt, hoàn toàn xem nhẹ hạ thân mình đã cứng đến phát đau. Lần này Đàm Tư Cẩm phát tình cũng không kịch liệt như mấy lần trước, nhưng mà trải qua mấy ngày quan hệ hoà hợp hắn đã sớm nghiện pheromone hoa hồng này, dù một chút cũng có thể đốt cháy hắn. Nhưng mà giờ phút này căn bản hắn bất chấp chính mình, trong lòng chỉ tràn đầy người không ngừng rơi lệ trong ngực.
"Thầy, thầy." Trình Khiêm sợ tới mức bắt đầu gọi anh, nhưng mà đối phương chỉ biết rơi lệ run rẩy, không cho hắn bất kỳ phản hồi.
"Đàm Tư Cẩm, Tư Cẩm." Hắn đổi giọng, hy vọng có thể dùng tên đánh thức anh, "Anh không sao chứ? Tư Cẩm..."
Nghe được tên của mình, Đàm Tư Cẩm đột nhiên yên tĩnh, mà sau khi tạm dừng thì nước mắt lại càng thêm mãnh liệt, anh giãy giụa ngẩng đầu từ trong lòng Trình Khiêm lên, nước mắt rửa qua hai mắt thấu triệt sáng ngời như nhét đầy sao.
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ nghe Đàm Tư Cẩm run rẩy môi lẩm bẩm nói: "Xin lỗi, xin lỗi..."
Trình Khiêm chỉ có thể phân biệt rõ ràng hai chữ này từ trong lời nói hỗn loạn của anh, không biết là cái gì làm xúc động thần kinh Đàm Tư Cẩm, anh điềm đạm đáng thương biểu đạt áy náy, hai tay nắm chặt cổ áo Trình Khiêm như coi hắn là thần cứu mạng, lại giống như e ngại hắn phát ra từ nội tâm.
"Anh làm sao vậy?" Trình Khiêm gấp đến độ cầm bả vai anh, cực lực phân biệt lời nói đứt quãng, nhưng mà Đàm Tư Cẩm lẩm bẩm một hồi lại rúc vào trong ngực hắn, thân thể căng thẳng run rẩy dần dần thả lỏng.
Theo Đàm Tư Cẩm bình phục thì Trình Khiêm cũng tạm thời thở phào nhẹ nhõm, hắn vỗ vỗ lưng đối phương, dịu dàng cẩn thận như an ủi đứa bé, một cảm giác ngứa ngáy ướt át từ xương quai xanh trượt đến bên mặt, khuôn mặt đầy nước mắt của Đàm Tư Cẩm cọ ra một vệt nước.
"Xin lỗi... Đều tại tôi, đều tại tôi..."
Rốt cuộc Trình Khiêm nghe rõ mấy chữ này, hình như hắn hiểu được Đàm Tư Cẩm đang biểu đạt cái gì, lại sợ xuyên tạc ý tứ của anh nên tiếp tục an ủi nói: "Anh đang nói chuyện của chúng ta à? Chuyện này không liên quan gì đến anh, pheromone của chúng ta rất phù hợp, là em muốn đưa anh về nhà, đừng tự trách mình, được không?"
Hắn đau lòng lau nước mắt cho Đàm Tư Cẩm, nhìn vành mắt phiếm hồng của anh, bất tri bất giác trong mắt cũng ướt át. Ngày hôm qua hắn còn ở trong chuyện giường chiếu cười nói hạ lưu, khen anh nhiều nước, thao hai cái là khóc đến lê hoa đái vũ, hiện tại thấy bộ dáng của anh như vậy, thế nào cũng không nói ra loại đùa giỡn này được.
Hắn không biết rốt cuộc Đàm Tư Cẩm đang suy nghĩ cái gì, mới ở trong trạng thái nửa tỉnh này giãy giụa như thế, nói ra những lời hỗn loạn không chịu nổi, bây giờ điều hắn có thể làm là chỉ có dùng pheromone của mình vì đối phương xây dựng cảm giác an toàn đầy đủ, giảm bớt trạng thái căng thẳng mà áp lực.
Đàm Tư Cẩm dừng lại trong khuỷu tay dịu dàng của hắn một lát, ý thức tỉnh táo ngắn ngủi lại lâm vào hôn mê, anh máy móc cởi quần đùi của mình rồi nhắm mắt kéo tay Trình Khiêm đến phía sau, nơi đó đã ướt đến rối tinh rối mù.
Nhưng Trình Khiêm vẫn nhịn xuống, cố gắng trao đổi với người nhìn qua vẫn đang ngủ say: "Anh xác định, anh muốn ư?"
Đàm Tư Cẩm mở to hai mắt, lần thứ hai chậm rãi khép lại, Trình Khiêm hoảng hốt trong chớp mắt, giống như từ trong đôi mắt phiếm hồng kia thấy được tuyệt vọng.
Ngay lúc sức lực của hắn bởi vì chần chờ mà lơi lỏng, chỉ nghe một tiếng nước nhỏ, ngón tay của hắn đã bị đối phương cầm dắt cắm vào tiểu huyệt tràn đầy mật dịch kia.
Cảm xúc lập tức cắn nuốt lý trí của hắn, hắn ôm anh hơi di chuyển, dễ dàng đè người ở dưới thân.
Lúc này đây, Trình Khiêm rất thu liễm, không làm người ta ra bất kỳ dấu vết nào, chỉ chôn mặt ở hốc vai Đàm Tư Cẩm, dùng tư thế ôm nhau ra sức cắm vào, lấy loại cách thức dịu dàng này giải tỏa thống khổ phát tình của đối phương. Hai tay Đàm Tư Cẩm vòng quanh cổ hắn, hừ hừ từng tiếng bên tai, tất cả rên rỉ đều đặt trong cổ họng.
Trình Khiêm biết anh đã tỉnh táo lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!