Gần đây Đàm Tư Cẩm rất hay buồn ngủ.
Ban đầu anh còn nghi ngờ, là bởi vì làm tình quá mệt mỏi trong kỳ mẫn cảm của Trình Khiêm, tinh lực của mình còn chưa khôi phục, nhưng mà một tháng sau Đàm Tư Cẩm mở hội nghị thì buồn ngủ trực tiếp gục trước máy tính, anh không thể không coi trọng thân thể mình khác thường.
Đàm Tư Cẩm sợ Trình Khiêm lo nên thừa dịp hắn còn đang đi công tác ở phía Nam tự mình đến bệnh viện, nhưng khi anh lấy được kết quả kiểm tra thì trực tiếp bị kinh hãi tại chỗ.
Báo cáo cho thấy anh đang mang thai.
Năm năm trước Đàm Tư Cẩm từng có một lần, bởi vì làm tình cường độ cao mà có mức độ tổn thương nhất định, thời gian khôi phục thụ thai sẽ trở nên khó khăn, anh biết lấy độ phù hợp của mình và Trình Khiêm thì nhất định sẽ có con, lại không nghĩ tới duyên phận đến nhanh như vậy.
Mà bên kia, Trình Khiêm ăn ý tốc chiến tốc thắng kết thúc chuyến đi công tác, một đêm về đến nhà, khi hắn nghe được tin tức này thì phản ứng đầu tiên là bị dọa ngây ngẩn cả người.
Trình Khiêm nháy mắt nghi ngờ, nghĩ rằng tai của mình có vấn đề: "Sao, sao ạ?"
Đàm Tư Cẩm nhìn bộ dáng kinh ngạc của hắn, có chút lo lắng hơi nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Anh mang thai... Có phải bây giờ em không muốn có con không..."
Nước mắt đã báo trước một bước tâm trạng Trình Khiêm, hắn sợ tới mức vội vàng phủ nhận, xúc động ôm gấp gáp rồi lại phanh xe, trở nên hoảng hốt mà cẩn thận: "Không không! Anh đang nói thật đúng không? Em muốn, em thực sự muốn! Quá tuyệt rồi! Em sẽ là một người ba! Ôi ôi ôi..."
Cảm xúc Trình Khiêm hoàn toàn lâm vào một mớ hỗn độn, kích động, hối hận, kinh ngạc, cảm thán toàn bộ xoắn cùng một chỗ, làm cho hưng phấn của hắn thoạt nhìn có chút điên khùng, Trình Khiêm ôm Đàm Tư Cẩm hung hăng hôn hai cái, lại kích động buông người ra rồi thật cẩn thận ôm lấy, nước mắt vỡ đê lập tức trào ra.
Đàm Tư Cẩm đoán được chắc hắn sẽ vui vẻ nhưng không nghĩ tới hắn lại vui đến vậy, hiện tại đổi lại là anh vừa cười vừa giật mình nhìn bộ dáng phấn khích quá mức này của Trình Khiêm, giơ tay lau nước mắt cho hắn, kinh ngạc nói: "Thì ra em thích trẻ con như vậy."
Trình Khiêm vội vàng dùng tay áo lau mặt: "Chỉ cần là con của chúng ta thì em đều thích! Thật tuyệt mà!" Hắn lại hôn Đàm Tư Cẩm một cái, đột nhiên giống như nhớ tới gì đó, lập tức nghiêm túc, "Anh thấy thế nào, thân thể có chỗ nào không thoải mái không? Anh có muốn nôn không? Anh có muốn ăn gì không? Có buồn ngủ không?"
Đàm Tư Cẩm bị một trận hỏi điên cuồng oanh tạc đến có chút choáng váng, nhìn bộ dáng thật cẩn thận lại không thể chờ đợi được của Trình Khiêm, bất đắc dĩ nói: "Đều không, chỉ có chút buồn ngủ, những phản ứng khác cũng không có."
Trình Khiêm thoáng thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy chỗ nào không ổn: "Làm sao anh biết mình mang thai vậy anh?" Hắn nhìn đồng hồ, "Bây giờ hơi muộn chút, em đưa anh đến bệnh viện để kiểm tra nhé? Anh có thể ra ngoài không?"
Đàm Tư Cẩm thấy vẻ mặt khẩn trương của hắn, không dám nói cho Trình Khiêm biết mình đã đến bệnh viện, vì thế vội vàng dừng lại: "Không sao, anh vừa mới mở họp video xong ngủ gật cho nên mới đến hiệu thuốc gần đây mua một cây que thử thai, kết quả không nghĩ tới dính thật. Anh ổn, em đừng lo."
Trình Khiêm tin là thật, cẩn thận nói: "May mà tối nay em về sớm, anh có muốn ăn gì không? Ngày mai em nghỉ, vẫn nên dẫn anh đến bệnh viện một chuyến, xem có gì chú ý trong chế độ ăn uống ngủ nghỉ không, à đúng rồi, phải bảo chú Lê sắp xếp một dì tới đây chuyên nấu bữa ăn dinh dưỡng cho anh, sau này quét dọn vệ sinh cái gì anh cũng không cần tự làm đâu..."
Đàm Tư Cẩm bất đắc dĩ nghe hắn lải nhải như pháo liên thanh, trong lòng tràn đầy vui mừng cảm động, ngày hôm sau kiểm tra rất thuận lợi, tất cả các chỉ số liên quan của anh đều bình thường, tin tức này cũng khiến tim Trình Khiêm treo cả đêm rơi xuống đất, cuộc sống mang thai của Đàm Tư Cẩm cũng bắt đầu từ đó.
Bởi vì trong ba tháng Đàm Tư Cẩm rất buồn ngủ nên thai có chút bất ổn, Trình Khiêm thương lượng cùng anh xong bảo anh tạm thời từ chối tất cả công việc của hiệp hội, chuyên tâm ở nhà dưỡng thai. Rất nhanh, thời gian nhoáng một cái đã đến tháng thứ năm, bụng Đàm Tư Cẩm đã bắt đầu hiện ra, cơ bắp mỏng manh hiện ra một hình dạng tròn trịa, thỉnh thoảng còn có dấu hiệu thai động.
Mà vị trí thai của Omega nam giới tương đối sát phía sau, cho dù đủ tháng bụng cũng sẽ không to đến mức lồi lên, eo của anh vẫn mảnh khảnh, dáng người vẫn mỏng manh như trước, chỉ nhìn từ bên cạnh mới có thể thấy bụng phập phồng rõ ràng, dùng lời Trình Khiêm mà nói chính là oắt con đáng ghét trong bụng ăn toàn bộ dinh dưỡng của Đàm Tư Cẩm, làm cho anh vất vả khổ sở hơn một bữa cơm một ngày cũng không thêm được chút thịt nào.
Nhưng dù nói như vậy, khuôn mặt Đàm Tư Cẩm vẫn mượt mà hơn trước rất nhiều, thịt trên đùi và mông đều nhiều hơn, làn da trắng như tuyết lộ ra màu đỏ khỏe mạnh, thần thái cũng dần dần có khí chất dịu dàng độc đáo của Omega trong thời kỳ mang thai.
Nói chung, chính là Đàm Tư Cẩm càng ngày càng làm cho Trình Khiêm nghĩ đến mấy thứ kỳ quái, mà Trình Khiêm rất may mắn mình vừa trải qua kỳ mẫn cảm không bao lâu, nếu may mắn thì lần tới không chừng có thể sau lúc đứa nhỏ sinh ra, nhưng cùng lúc đó, đời sống tình dục của hắn cũng bởi vậy mà xuống dốc không phanh, chỉ có thể dựa vào chính mình giải quyết qua loa, tuy thai kỳ của Đàm Tư Cẩm đã rất ổn định nhưng Trình Khiêm vẫn như cũ không nỡ làm mệt mỏi đối phương một chút nào.
Nhưng mà theo tháng tăng lên, bởi vì hormone biến hóa kích thích mà Đàm Tư Cẩm lại bắt đầu so với hắn còn khát vọng làm tình hơn, quả thật đối với quan hệ tình dục nguyên thủy xúc động đạt tới đỉnh cao của cuộc đời anh. Trình Khiêm nhìn Đàm Tư Cẩm khó nhịn lại sợ làm thương anh, chỉ có thể ngẫu nhiên dùng ngón tay hầu hạ anh giải quyết, sau đó chính mình mặt đỏ tai hồng chạy đến toilet quay tay.
Cho đến một ngày, Trình Khiêm kết thúc công việc xoay mòng mòng nhiều ngày liên tục, ôm Đàm Tư Cẩm an ổn ngủ một giấc, đang ngủ ngon lại bị từng đợt khoái cảm từ hạ thân đã lâu không gặp xoa tỉnh. Mắt buồn ngủ nhìn người trong ngực, thấy anh tràn đầy xuân tình trông mong nhìn mình thì đột nhiên tỉnh táo lại.
Đàm Tư Cẩm đang tủi thân khẽ bĩu môi, thấy hắn hoàn toàn mở mắt ra, mới hừ một tiếng: "Chồng à, muốn."
Trình Khiêm lăn yết hầu có chút khát nước, cảm thấy mình cũng đã nhẫn nại đến cực hạn, hắn vừa định chạy trốn từ trong chăn thì lại nghe được giọng Đàm Tư Cẩm đã mang theo nức nở: "Bác sĩ nói không có việc gì mà, đủ tháng không có gì phải lo, đã sáu tháng rồi, em à, mau làm anh đi."
Đáy mắt Đàm Tư Cẩm cuồn cuộn nước mắt trong suốt, làm ướt một chút lông mi, khóe mắt khẽ rũ xuống, đáng thương nhìn hắn, vô tội đến cực điểm nhưng cũng hấp dẫn đến cực điểm.
Trình Khiêm bối rối nháy mắt mấy cái, nhịn dục vọng muốn bóc lột anh nuốt sống xuống, rốt cuộc đỏ mắt thỏa hiệp gật gật đầu, yết hầu phập phồng lại lăn một lần: "Vậy em sẽ nhẹ một chút, anh không thoải mái nhất định phải nói ra, được không ạ?"
Đàm Tư Cẩm nín khóc cười, mím môi chớp chớp mắt, lấy lòng côn thịt của Trình Khiêm: "Mau vào đi."
Sau khi bụng Đàm Tư Cẩm to rồi đi ngủ sẽ không mặc quần lót, siết chặt làm anh ghét, anh xoay người trong chăn, đưa lưng về phía Trình Khiêm, trực tiếp sờ soạng cây gậy thịt kia nhét vào tiểu huyệt ướt sũng của mình, hừ hừ đẩy mông ra sau, Trình Khiêm bị bộ dáng gấp gáp không nhịn được của anh chọc đến dở khóc dở cười, một tay vuốt ve che bụng anh, một tay nắm dương vật nhắm ngay cửa huyệt chậm rãi cắm vào trong.
Hành lang bên trong đã ướt đến rối tinh rối mù, dâm thủy chảy ra một ít treo trên mông thịt của Đàm Tư Cẩm, có vẻ so với kỳ phát tình còn chảy mãnh liệt hơn, tiểu huyệt bởi vì thai nhi chèn ép nên càng thêm chật chội nhiệt độ cao, bị côn thịt tăng lên thật lớn chậm rãi phá vỡ, rất nhanh cắm vào đến cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!