Đàm Tư Cẩm lo lắng xuống máy bay rồi được lão Khúc lái xe chở thẳng đến nhà.
Một giờ trước, anh vừa mới kết thúc buổi tình nguyện hiệp hội âm nhạc đầu tiên sau khi gia nhập, thư ký Diệp Đồ đột nhiên gọi điện thoại tới nói cho anh biết Trình Khiêm ngất xỉu trong văn phòng, hiện tại đã tạm thời thay hắn từ chối tất cả công việc, đưa về nhà an toàn.
Đàm Tư Cẩm mở lịch ra, một ngày được đánh dấu bắt mắt là vòng tròn màu đỏ, đây là thời gian dự kiến kỳ mẫn cảm của Trình Khiêm, nhưng hiển nhiên hôm nay sớm hơn ngày này.
Ảnh hưởng sinh lý của hai người họ vẫn là lẫn nhau, đây là lần đầu tiên Trình Khiêm trải qua kỳ mẫn cảm sau năm năm gặp lại, tất nhiên Đàm Tư Cẩm không thể bỏ qua.
Vội vàng chạy về nhà, Diệp Đồ còn canh giữ bên ngoài phòng ngủ chờ Đàm Tư Cẩm trở về, hắn ta nghe thấy tiếng mở cửa giống như là ngóng trông cứu tinh, vội vàng nghênh đón.
"Thầy Đàm đã về." Diệp Đồ thở hồng hộc đi theo bên cạnh Đàm Tư Cẩm nói, "Tôi tiêm thuốc ức chế cho giám đốc Trình rồi, hiện tại anh ấy còn đang ngủ, có thể lát nữa sẽ tỉnh."
Tình hình năm năm trước khi chia xa vẫn còn rõ ràng, tim Tư Cẩm đau đớn, bước chân hơi chậm lại, hỏi: "Mấy năm nay cậu vẫn đi theo em ấy à? Em ấy vượt qua kỳ mẫn cảm như thế nào?"
Diệp Đồ thành thật trả lời: "Có thuốc ức chế đặc chế của bệnh viện, sau đó giám đốc Trình được đưa đến khu biệt thự, do chú Lê chăm sóc. Những thứ khác tôi không biết."
Ký ức thật lâu dài rõ ràng mà đáng sợ vọt tới, trong cái lồng giam được xây dựng nhân tạo, đầu óc Trình Khiêm không rõ trần truồng bị xích sắt buộc lại, trên mặt đeo thiết bị chống cắn lạnh như băng, Đàm Tư Cẩm nghĩ tới đây, trong lòng liền mang theo phiếm đau.
Tuy phòng ngủ đóng cửa nhưng pheromone bốn phía của Alpha đã đủ nồng đậm, Đàm Tư Cẩm nhìn thoáng qua Diệp Đồ đầu đầy mồ hôi, an ủi nói: "Đừng lo, cậu về trước đi. Chú Lê nói chuyện với tôi qua điện thoại, có việc tôi sẽ liên lạc với chú ấy, cậu chuyên tâm xử lý công việc là được."
Trái tim Diệp Đồ thoáng rơi xuống đất, giống như tìm thấy người đáng tin cậy: "Vâng thầy Đàm, anh có yêu cầu gì cũng có thể tìm tôi bất cứ lúc nào. Vậy tôi đi trước."
Đàm Tư Cẩm đáp một tiếng, lập tức đẩy cửa phòng ngủ ra, mùi rượu trải dài nồng đậm dị thường, giống như là ấn đầu người rót một ly whisky cao độ vào họng, lập tức đánh thức sự kinh khủng và nóng nảy trong cơ thể Đàm Tư Cẩm.
Anh chậm lại một lát để ổn định trạng thái của mình tới gần Trình Khiêm vẫn đang mê man trên giường, nhẹ nhàng kéo chăn rồi cởi âu phục cùng quần tây cho hắn, đang lúc Đàm Tư Cẩm cởi nút áo sơ mi thì người đang ngủ say bỗng nhiên chậm rãi mở mắt ra.
Từ lúc tiến vào phòng ngủ là Đàm Tư Cẩm đã phóng thích pheromone để trấn an Trình Khiêm, có lẽ là ngửi được mùi quen thuộc lại khiến người ta vô cùng lưu luyến nên quả nhiên Trình Khiêm tỉnh lại, quanh mắt hắn là một mảng tơ máu đỏ sậm, đồng tử đã co rút cực nhỏ, nhìn qua rất dọa người.
Hắn mở mắt ra liền bắt lấy cổ tay Đàm Tư Cẩm, sức lực so với ngày thường lớn hơn rất nhiều, hô hấp của Đàm Tư Cẩm bị đình trệ trong chớp mắt, lại nghiêm nghị chuẩn bị chịu khổ.
Nhưng Trình Khiêm lại gắt gao nhìn chằm chằm anh, dùng giọng nói khàn khàn gọi anh một tiếng: "Tư Cẩm."
Trong lòng Đàm Tư Cẩm run lên, vội vàng vuốt ve mặt hắn, thăm dò hỏi: "Em vẫn nhận ra anh sao? Có khó chịu ở đâu không?"
Rõ ràng ánh mắt Trình Khiêm ướt át, môi hơi mím giống như là nhịn khó chịu nhưng lại ở trước mặt người yêu không có biện pháp che giấu tủi thân, cố gắng để ý thức tỉnh táo trả lời: "Ôm em..."
Đàm Tư Cẩm lập tức chui vào trong chăn ôm lấy hắn, cánh tay Trình Khiêm lập tức vòng lên, ôm người rất chặt, Đàm Tư Cẩm cảm thấy mình giống như rơi vào một cái lò sưởi nhỏ ấm áp, có thể cảm nhận được rõ ràng sức mạnh cơ bắp của Trình Khiêm, thân thể hắn theo hô hấp trầm trọng phập phồng.
Mặt Trình Khiêm đã dán vào cổ Đàm Tư Cẩm, chóp mũi gần sát tuyến thể của Đàm Tư Cẩm, nhưng mà anh đợi một lát lại không cảm nhận được cảm giác bị cắn chút nào, ngược lại Trình Khiêm ôm chặt anh cả người đều hơi bắt đầu run lên.
Lúc này Đàm Tư Cẩm mới ý thức được dường như hắn đang cắn răng chịu đựng, đang cực lực chống lại dục vọng của mình, thân thể đã căng thẳng đến một loại cứng ngắc.
Đàm Tư Cẩm đau lòng vuốt ve sợi tóc mềm mại sau đầu Trình Khiêm, nhẹ giọng khuyên nhủ bên tai hắn: "Em muốn cắn thì cắn đi."
Trình Khiêm khàn khàn mở miệng, tiếng ong ong trong lồng ngực từ chỗ hai người áp sát truyền ra cảm giác chấn động rất nhỏ, giống như mỗi lần phun ra một chữ đều hao sức khí lực: "Không được... Không được cắn anh..."
Não bộ của Trình Khiêm đang lâm vào hỗn loạn, những hình ảnh rời rạc kia được lắp lại mạch lạc hoàn chỉnh, thời thời khắc khắc nhắc nhở hắn đã từng nhẫn tâm thương tổn người yêu của mình như thế nào, cắn đối phương tạo ra một vết sẹo không thể xóa đi ra sao, khóe mắt của hắn rất nhanh có nước mắt tụ lại, từng giọt chảy từ trên mặt xuống, Đàm Tư Cẩm sờ sờ hai má ướt đẫm của hắn, làn da Trình Khiêm đã nóng đến dọa người, màu trắng sạch sẽ đã không bao được màu đỏ muốn tràn ra.
Đàm Tư Cẩm cũng đã bị pheromone khiến người ta hít thở không thông xông tới sắp choáng váng, thân thể anh đang nóng lên theo, sau lưng nổi lên một tầng mồ hôi dày đặc.
Anh liếm liếm đôi môi bắt đầu khô, nhìn Trình Khiêm nói: "Không cắn... Thì chúng ta làm tình nhé?"
Nói xong, Đàm Tư Cẩm đã đưa tay vào quần lót Trình Khiêm phóng thích vật cứng rắn đến phát đau kia ra, thủ pháp quen thuộc mang đến kích thích thật lớn, Trình Khiêm hừ hừ một tiếng, lập tức ngoi lên miệng anh điên cuồng hôn.
Không đợi Đàm Tư Cẩm sờ soạng tính khí thì Trình Khiêm đang hôn anh đã xé rách quần áo, bàn tay nóng bỏng trực tiếp chen vào cửa huyệt, cắm ngón tay vào, chỗ của Đàm Tư Cẩm đã sớm bị pheromone câu đến bắt đầu chảy nước, rên rỉ bị nụ hôn kịch liệt xé nát, ngay khi ngón tay làm loạn trong cơ thể anh, hạ thân cũng rất nhanh bị lột sạch.
Trình Khiêm nắm đầu gối gác hai chân anh lên, cong eo một cái lập tức tiến thẳng vào, hắn không cho Đàm Tư Cẩm nửa phần thời gian thở dốc, trong nháy mắt nhún eo mạnh mẽ làm khô.
Nhưng mà chạy nước rút không được mấy cái, trước mắt Đàm Tư Cẩm trắng bệch, rất nhanh bắn ra một lần, anh cảm giác vật trong cơ thể kia tăng lên đến kích thước trước nay chưa từng có, gần như muốn xuyên qua thân thể Đàm Tư Cẩm, mỗi một cái đều đóng đinh linh hồn của anh, đưa anh lên trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!