Trình Khiêm thong dong mở cửa phòng, ánh mắt tối tăm bất định giấu ở chỗ tối nhìn Đàm Tư Cẩm bước vào, sau đó hắn đi theo sát, không chút lưu tình đóng cửa phòng.
Rầm một tiếng cánh cửa đóng lại thiếu chút nữa đập cái mũi cao thẳng của Cẩu Vãn Tinh vào, hắn ta đứng ở trước cửa phòng đóng chặt thì thầm chửi hai câu, sau đó nhếch miệng, lắc lắc thẻ phòng trong tay bỏ chạy.
Đàm Tư Cẩm vẫn như bình thường sải bước vào gian phòng, rõ ràng lúc này bước chân có thêm vài phần nóng nảy, anh vòng qua phòng khách nhìn về phía hồ bơi ngoài cửa sổ sát đất, lại đi vào phòng ngủ nhìn lướt qua rồi phát hiện một bóng người cũng không có.
"Người đâu? Người đó đâu?"
Trình Khiêm nhìn Đàm Tư Cẩm tức giận chất vấn hắn, bộ dáng quan tâm loạn cả lên này làm hắn không nhịn được thầm nghĩ đáng yêu, ấm áp trong lòng sinh sôi nảy nở.
Tuy nhiên, mong muốn trêu chọc người ta vẫn chưa giảm bớt cho nên hắn khoanh hai tay trước ngực mình, giả vờ không quan tâm trả lời: "À, có lẽ là đi ra ngoài rồi."
Đàm Tư Cẩm thấy Cẩu Vãn Tinh không đi theo, lại hỏi: "Cẩu Vãn Tinh đâu?"
Trình Khiêm bĩu môi: "Dọa chạy mất dép rồi."
Đàm Tư Cẩm nhìn vẻ mặt không sao cả của hắn, quả thật tức giận, anh nhìn chằm chằm hắn nói: "Các cậu biết bản thân đang làm cái gì không? Vẫn còn là học sinh đó!"
Trình Khiêm hơi nhíu mày, ghen tuông trong lòng lại cuồn cuộn dâng lên, không khỏi hỏi ngược lại: "Cho nên, hôm nay bất kể là gặp học sinh nào thì anh cũng sẽ đến ngăn cản à?"
"Đương nhiên rồi." Đàm Tư Cẩm đột nhiên tỉnh lại trong chớp mắt, "Chờ đã, ý cậu là gì?"
Trình Khiêm vẫn nhíu mày, tức giận đến môi trên không tự giác khẽ nhếch lên: "Thầy giáo nhiệt tình như vậy bảo sao mỗi ngày đều có giáo viên nữ vây quanh anh!"
Đàm Tư Cẩm nhất thời không hiểu tại sao: "Cậu đang nói cái gì vậy?"
Trình Khiêm nhẫn tâm đánh đổ bình dấm chua loét: "Ngày hôm qua anh chơi bóng em đến xem, nhiều người đưa nước cho anh như thế cơ mà, ánh mắt người ta đều phát sáng hết đó!"
Đàm Tư Cẩm ngẩn ra, lại sinh ra vài phần cảm giác bị nắm thóp, vội vàng giải thích: "Các cô ấy là đồng nghiệp của tôi, đưa nước thì làm sao? Mọi người trong đội đều đã uống mà!"
Trình Khiêm truy đuổi không rời: "Vậy còn có một ông thầy buồn nôn nói anh có phải là Omega không, hắn ta còn muốn đến ký túc hỏi anh, hắn ta không có ý gì tốt! Rất nhiều người vì anh thần hồn điên đảo đấy!"
Cả người Đàm Tư Cẩm cứng đơ. Cái đống lộn xộn gì thế này, làm sao cứ như kiểu tình nhân bị bắt gian thông dâm vậy?
Anh nhẹ nhàng thở ra, sau một thời gian ngắn thì não bộ bắt đầu chuyển hướng, anh lại nhìn lướt qua bốn phía, trong ngoài đều trống không, căn bản cũng không có cái gọi là kim chủ ở đây.
Rõ ràng người bị đùa giỡn chính là mình.
Cán cân trong lòng, trọng lượng cái gọi là "được bao dưỡng" kia trực tiếp biến mất, nhưng mà mũi cân cũng không nghiêng về phía một đáp án khác Lục Đông đưa ra mà dần dần trượt về phía "không biết" với "nguy hiểm".
Anh chọc phải một người không nên chọc, một người có lẽ sẽ khơi cuộc sống yên bình của anh thành sóng lớn. Không thể tiếp tục ở cùng một chỗ với hắn nữa.
Chuông báo động trong lòng vang lên, Đàm Tư Cẩm mạnh mẽ đẩy Trình Khiêm một cái: "Tên lừa đảo!"
Khi thấy anh muốn tông cửa mà ra, Trình Khiêm kinh hoảng không chút suy nghĩ xông lên ôm người vào trong ngực, mà Đàm Tư Cẩm không có kỳ phát tình kiềm chế nên sức lực cũng không nhỏ, hơn nữa anh liều mạng giãy giụa, hai người đàn ông vặn vẹo cùng một chỗ.
"Thả tôi ra!"
Tiếng của Đàm Tư Cẩm chưa bao giờ cuồng loạn như thế, Trình Khiêm sợ tới mức tim cũng thắt chặt, siết chặt người trong ngực khẩn cầu: "Thầy à, em sai rồi, em không nên trêu đùa anh, là do em ghen, do em sợ hãi, xin anh đừng đi..."
Đàm Tư Cẩm bị lời thổ lộ bất thình lình làm hoảng sợ, sức lực trên tay buông lỏng, sau một khắc đã bị đối phương ôm lấy đè lên trên giường. Mặt giường mềm mại như nước biển bao vây anh vào, thân thể anh lún xuống, ngay sau đó Trình Khiêm cũng đè lên.
Một nụ hôn nóng rực mà kịch liệt phủ lên môi Đàm Tư Cẩm, trong nháy mắt cướp đi hô hấp của anh, tiếng nước từ miệng lưỡi giao triền rõ ràng quanh quẩn trong căn phòng trống trải, Đàm Tư Cẩm nức nở kêu lên, trái tim căng chặt, hung hăng cắn môi Trình Khiêm một cái.
Trình Khiêm đau đớn kêu một tiếng, hắn nâng nửa người rồi giơ tay lên, bên sườn mặt kéo ra một vết máu. Bởi vì áp sát quá gần nên màu đỏ trong mắt Đàm Tư Cẩm phóng đại, cả người anh hoảng hốt, hơi sức từ chối lập tức buông bỏ một nửa.
Dây dưa trong lúc kích thích kích phát toàn bộ ý chí chiến đấu của Alpha, khóe miệng Trình Khiêm nhếch lên, liếm liếm mùi máu tươi trên môi, ánh mắt nồng đậm như muốn lột sạch người ta, một luồng khoái cảm tàn sát bừa bãi từ đáy lòng bốc lên, trong nháy mắt đốt cháy hắn.
Giáo viên thích kiểu như này à? Mẹ kiếp, thích chết mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!