Chương 14: Chia Sẻ

Hai thân thể ướt sũng ôm nhau trong đệm giường mềm mại, qua một lúc mới rơi xuống từ cao trào, Trình Khiêm say sưa hôn đối phương, mà khi mút đến đôi môi đỏ mọng nóng ẩm kia, rõ ràng hắn cảm giác được đối phương đáp lại.

Đàm Tư Cẩm trả hắn một nụ hôn nhẹ nhàng.

Trình Khiêm lập tức ngừng lại, người mệt mỏi trong ngực thế nhưng không ngủ mà mở hai mắt lim dim nhìn chằm chằm hắn.

Mặt hắn bất giác nóng lên, chần chờ mở miệng hỏi: "Anh không ngủ một lát à?"

Đàm Tư Cẩm nhẹ nhàng lắc đầu, trên mặt tràn đầy mệt mỏi sau khi vận động: "Tôi vẫn ổn, không muốn ngủ nữa."

Não bộ Đàm Tư Cẩm bị tình dục ngâm tẩm còn có chút chậm chạp, đợi một lát lại hỏi: "Cậu có đói không?"

Trình Khiêm mỉm cười: "Sao luôn sợ em đói thế?"

Ánh mắt Đàm Tư Cẩm vẫn có chút mê ly, không biết tại sao, sau tình sự thì trong cơ thể anh tràn ngập từng đợt ấm áp, thân thể phảng phất tràn đầy tình yêu chưa hạ xuống, muốn gần gũi một chút.

Vậy nên anh lẩm bẩm: "Cậu không thể ngủ ngon. Ăn uống vào thì tâm trạng sẽ tốt hơn."

Trình Khiêm nhẹ nhàng cười, thầm nghĩ, ăn cái gì cũng không tốt bằng ăn anh.

1

Hắn nín thở trả lời: "Buổi sáng em đã xuống nhà mua đồ, mua cả một ít đồ ăn nhanh, hâm nóng là có thể ăn, hai ngày nay anh rất mệt mỏi, không cần nấu ăn. Nếu đói thì xuống giường ăn cơm, em sẽ lấy quần áo cho anh."

Đàm Tư Cẩm đột nhiên nghĩ đến cảnh mới rời giường, anh có chút thẹn thùng len lén liếc mắt nhìn đồ trên ghế, muốn xác nhận: "Cậu xuống lầu mua đồ?"

Trình Khiêm đã sớm nhìn thấy ánh mắt của anh, cưng chiều nhìn người trong ngực, trong lòng gào thét sao đáng yêu quá vậy: "Vâng, mua cho anh, mua một túi lớn, chắc chắn đủ dùng."

Trong lòng Đàm Tư Cẩm khẽ động, anh cảm nhận được thiện ý che chở của đối phương, nhưng sâu trong nội tâm vẫn chôn giấu một phần kháng cự, kháng cự đối với Alpha tuyệt đối chiếm hữu khống chế Omega.

Mà lồng ngực người ôm anh rất nóng, trong mắt tràn đầy nâng niu, vô luận ý tốt của hắn có phải xuất phát từ độ phù hợp pheromone hay không thì Đàm Tư Cẩm cũng không có cách nào làm chuyện quá mức tổn thương đến hắn.

Giãy giụa trong lòng khiến anh muốn thoát khỏi sự đụng chạm thân mật lúc này, Đàm Tư Cẩm cố gắng chống đỡ tinh thần, đề nghị: "Tôi muốn ăn một chút gì đó."

"Vâng." Trình Khiêm cười cười buông lỏng cánh tay ôm chặt đối phương, đưa quần chống thấm nước chưa bóc tem với quần thể thao áo thun đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt anh.

"Em đi hâm nóng lại chút." Hắn vội vã mặc đồ của mình rời khỏi phòng ngủ trong chớp mắt.

Vốn Đàm Tư Cẩm định mặc quần áo của mình, nhưng mà anh cầm lấy quần áo của đối phương, ngửi được mùi hương quen thuộc thì dựa vào bản năng yên lặng lựa chọn hai món đối phương đưa cho.

Anh lơ đãng cười nhạo mình, đây chính là sức mạnh 96% độ phù hợp sao?

Chờ anh loạt soạt xuống giường, trong phòng khách đã toả ra mùi cơm.

Đàm Tư Cẩm rất mệt mỏi, nhưng sau khi ăn hai miếng cơm nóng hổi xong thì dạ dày căng ra lại xua tan đi vài phần buồn ngủ. Anh tùy ý nuốt vài miếng thức ăn vô vị, chậm rãi nhai nửa ngày, rốt cuộc buông thìa xuống.

Trình Khiêm thấy anh dừng lại, hỏi: "Thầy no rồi ạ?"

Đàm Tư Cẩm gật gật đầu, chỉ thấy Trình Khiêm bưng phần của anh đến trước mặt mình, bắt đầu say sưa ăn, vừa nhai vừa nói: "Không thể lãng phí đồ ăn."

Đàm Tư Cẩm thấy má hắn phồng lên như chuột đồng tích trữ lương thực, buồn cười không khỏi hỏi: "Cái này ngon à?"

Trình Khiêm không sao cả trả lời: "Ăn được ạ. Ăn gì cũng giống nhau, cứ no là được."

Đàm Tư Cẩm không khỏi thu hồi ý cười, cái loại chua xót nhàn nhạt này lại dâng lên trong lòng.

Đứa trẻ này lớn lên như nào vậy?

Không đợi anh suy nghĩ nhiều thì Trình Khiêm đã càn quét xong cả bàn, vứt đồ dùng một lần đi. Chờ Trình Khiêm lần nữa ngồi trở lại sofa thì lúc này Đàm Tư Cẩm mới để ý đến trên bàn còn trải một đống Lego lắp được một nửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!