Chương 96: (Vô Đề)

Tạ Hoài chạy tới một phút trước khi siêu thị đóng cửa, mua một gói hoành thánh đông lạnh và hai chai nước khoáng. Lúc tới nơi, cửa ký túc xá nữ đã khóa. Anh đi vòng ra phía sau tòa nhà, cởi áo khoác ném lên camera trên tường, rồi nắm lấy cánh cửa sắt leo vào khu vườn phía sau ký túc xá nữ.

Hạ Hạ đang ngồi trên ghế dài trong sân đợi anh, trong tay cầm một cuốn sách bài tập mỏng, dùng bắp chân khua khoắng để đuổi muỗi.

Cô vẫn mặc bộ đồ như trước khi rời đi. Tạ Hoài còn chưa kịp đặt túi xuống. Anh cũng không hỏi gì, liền ghim nồi cơm điện lên ổ điện, mà ký túc xá dùng để sạc xe cạnh tường, đổ nước khoáng vào nồi, đậy nắp lại.

Đêm nay lúc Hạ Hạ trở về, cửa ký túc xá đã bị khóa từ bên trong. Gõ cửa kiểu gì, Thái Vân cũng không mở. Thông thường, cô cũng sẽ không chán nản vì những chuyện như thế này. Nhưng cô rất mệt mỏi vì đợt thực tập gần đây, còn thức khuya để ôn tập, nên năng lượng của cô bị hao hụt từng chút một. Cô đột nhiên cảm thấy đau khổ khôn tả khi bị nhốt ở ngoài, bị cho ra khỏi cửa một cách ác ý.

Cô định làm điệu bộ khi nói với Tạ Hoài rằng cô muốn ăn hoành thánh, vì lúc này các cửa hàng đã đóng cửa. Cô thực sự không yêu cầu Tạ Hoài biến ra một bát hoành thánh gì đó cho mình, nhưng Tạ Hoài đã mang đến thật.

Tạ Hoài ngồi xổm bên cạnh nồi, lúc nhìn nước trong nồi, lúc lại nhìn Hạ Hạ.

Ánh trăng phản chiếu trên đôi má xinh đẹp của cô, khiến làn da của cô trở nên trắng trẻo lạnh lùng. Sau ngần ấy năm, anh luôn có cảm giác cô không khác gì lần đầu tiên họ gặp nhau. Vẫn sạch sẽ, xinh đẹp và hấp dẫn.

Tạ Hoài đưa cho cô hoành thánh đông lạnh, Hạ Hạ mở túi, cẩn thận nhặt hoành thánh ném vào nước sôi.

Tạ Hoài cười hỏi: "Về muộn như vậy, không sợ làm phiền bạn cùng phòng sao?"

"Anh cố ý hỏi à" Hạ Hạ mím môi.

Tạ Hoài: "Tính tình của chị Hạ theo năm tháng có vẻ đã khá hơn, nếu là trước kia, tối nay Thái Vân liệu có thể ngủ yên được không?"

"Nhưng anh thích em mềm mỏng hơn." Anh mỉm cười, "Chỉ có chị Hạ yếu đuối, mới có thể bị bắt nạt, cho nên tiểu Hoài mới có thể làm anh hùng cứu mỹ nhân. Chỉ khi tiểu Hoài làm anh hùng cứu mỹ nhân, chị Hạ mới chịu nhường nhịn."

Những miếng hoành thánh đông lạnh vừa được lấy ra khỏi tủ đông, trong túi vẫn còn vương vãi những hạt đá.

Tạ Hoài nhặt một khối băng vỡ đặt lên sau gáy Hạ Hạ, Hạ Hạ bị lạnh kêu lên một tiếng, quay đầu trừng mắt nhìn Tạ Hoài.

"Sao em không nói cho anh biết ngay lúc đó?" Tạ Hoài oán hận nói: "Trong 20 phút điện thoại bận, em đã gọi cho ai?"

Hạ Hạ nói: "Em không gọi cho ai cả…"

Tạ Hoài ôm cô xuống, nhét đá viên vào trong q**n l*t của cô, Hạ Hạ lại hét lên thừa nhận: "Em đã gọi điện cho Triệu Sơn Kỳ."

Hạ Hạ gọi cho Thái Vân nhưng không được trả lời, sau đó gọi cho Triệu Sơn Kỳ để yêu cầu cô ấy gửi tin nhắn cho Thái Vân. Triệu Sơn Kỳ hỏi Thái Vân xem cô ta đã ngủ chưa, Thái Vân trả lời ngay rằng chưa ngủ. Kết luận là Hạ Hạ bị Thái Vân ác ý nhốt ở bên ngoài, không phải vì cô ta đang ngủ không nghe thấy.

Tạ Hoài rất phẫn nộ trước hành vi gọi điện cho người khác thay vì nhờ anh giúp đỡ của Hạ Hạ.

Lớp băng trong q**n l*t của Hạ Hạ bị nhiệt độ cơ thể làm tan chảy, cô ớn lạnh tận xương tủy nói: "Đây là chuyện giữa phụ nữ, anh không cần can thiệp."

"Anh thực sự không cần à?"

"Không cần." Hạ Hạ cứng đầu nói: "Chờ em ăn uống đủ no, tâm tình đủ tốt, nhất định sẽ lên lầu giết Thái Vân."

Những miếng hoành thánh tròn trịa nổi trên mặt nước, Tạ Hoài cắn một miếng liền thấy nhạt nhẽo.

Trong lúc quản lý ký túc xá đang kiểm tra ký túc xá trên lầu, anh nhanh chân chạy đến phòng trực, mở tủ lạnh và bí mật múc một thìa Lão Can Ma cho vào nồi súp của mình.

Chỉ với một cái nồi và một cái thìa, hai người họ trốn vào một góc vườn rậm rạp. Anh anh em em ăn hết hoành thánh chỉ bằng một miếng.

Gió tối mát mẻ, trong có có tiếng côn trùng inh ỏi. Những cành lá mềm mại của cây lưu trên cao đung đưa duyên dáng hắt bóng lên sàn bê tông, màn đêm tĩnh lặng, bình yên.

Hạ Hạ ăn đổ ăn khuya mà Tạ Hoài đã dày công làm ra, nỗi u ám trong lòng đã bị cuốn đi.

Cô chuẩn bị tinh thần, đứng dậy vươn vai, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo vốn có: "Bây giờ em đi tính sổ với Thái Vân."

Tạ Hoài cười nói: "Tính tình chị Hạ lại thay đổi rồi? Em thật là tâm thần phân liệt."

Anh đưa tay lau đi vết dầu dỏ trên khóe miệng cô, nhẹ nhàng nói: "Nếu không giải quyết được thì đừng chần chừ, nhớ gọi cho anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!