Chương 95: (Vô Đề)

Hôm nay, thành phố cử người đi kiểm tra vệ sinh đường phố. Người dân các ủy ban lân cận từ sáng sớm đã ra tay, trang bị túi đựng rác và một chiếc kẹp sắt dài để nhặt rác mà người dọn vệ sinh chưa dọn sạch.

Hạ Hạ được phân đến một khu dân cư cổ kính và chịu trách nhiệm dọn dẹp một số con hẻm trong khu dân cư và khu vực lân cận.

Nắng như đổ lửa, Hạ Hạ ngồi một vòng dưới bóng cây nho đổ mồ hôi, lấy tài liệu tiếng Anh ra đọc. Gió thổi lá xào xạc bên tai, cô ngẩng đầu lên phía sau là những cây sung cao chót vót, lá rậm rạp đan xen nhau, chim ác là ngồi trên ngọn cây hót líu lo trong nắng chói chang.

Cây xanh tươi tốt khiến mọi người cảm thấy dễ chịu, Hạ Hạ lấy tai nghe ra ôn một bộ câu hỏi tiếng Anh thực tế dưới giàn nho.

Nghe xong, cổ cô có chút đau nhức, ngẩng đầu nhìn thấy Tạ Hoài đang ngồi trên một ụ đá cách đó không xa.

Tạ Hoài đến đây đã lâu, nhưng anh thấy cô đang luyện nghe nên cũng không đến làm phiền cô. Anh mang theo hai ly nước ép dưa hấu mua trên đường đến đây, đã trở nên ấm đi vì chờ quá lâu.

Hạ Hạ kinh ngạc: "Sao anh lại ở đây?"

Tạ Hoài: "Tới đòi phần thưởng của anh."

Hạ Hạ cất sách vở lại, nhường chỗ cho Tạ Hoài ngồi bên cạnh, Tạ Hoài nhét ống hút vào ly nước dưa hấu vào, đưa cho cô hút một hơi uống hết nửa cốc, vẫn không ăn thua gì. Thời tiết trở nên nóng bức, cô tựa vào vai anh nhấc điện thoại di động lên xem có món ăn ngon nào gần đó không.

Tối qua cô đọc sách đến tận sáng sớm, sáng nay dậy sớm để bắt tàu điện ngầm. Cô ngủ không đủ giấc, mí mắt giật giật khi nhìn vào điện thoại.

Tạ Hoài lấy điện thoại của cô ra, đẩy đầu cô về phía anh: "Chúng ta ngủ trưa đi."

Hạ Hạ tựa đầu vào vai Tạ Hoài, ngủ đến tận trưa. Áo thun của anh ướt đẫm mồ hôi và nước bọt sau giấc ngủ của cô.

Cô dụi dụi mắt, ngượng ngùng cười: "Hôm nay em hơi mệt."

Bình thường cô là người điềm tĩnh và chăm chỉ, nhưng lại không nhịn được làm nũng trước mặt Tạ Hoài, tỉnh dậy, vươn cổ, rồi ôm lấy Tạ Hoài phàn nàn: "Em đã nhặt hết rác trong khu nhà ở rồi. Còn đường phố xung quanh, cán bộ ủy ban nói rằng không được có rác trên mặt đất. Nếu có dù một tàn thuốc trên đường phố trong lần kiểm tra cuối cùng, em sẽ bị trừ một điểm vào điểm thực tập, việc thực tập sẽ thành công cốc."

"Em có thể nhặt rác, nhưng làm sao em có thể khống chế người khác vứt rác được?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Hạ nhăn lại, "Thật là b**n th**!"

Cô đang phàn nàn nhưng Tạ Hoài lại cười tủm tỉm.

Cô trừng mắt nhìn anh: "Em đã khổ như vậy mà anh còn cười, tất cả là tại ả Thái Vân kia."

Tạ Hoài: "Anh không cười em."

Lời nói của anh yếu ớt và không thành thật, Hạ Hạ không tin anh.

Một thanh niên vừa đi ngang qua vứt điếu thuốc vừa hút xong giữa đầu ngón tay. Anh ta ném tàn thuốc xuống đất rồi dẫm tắt. Hạ Hạ định đi nhặt lên, nhưng Tạ Hoài lại nắm lấy cánh tay của cô, để cô vững vàng ngồi ở bên cạnh anh, cầm ly nước trái cây đã uống xong bóp lại, tạo ra âm thanh giòn tan.

Anh huýt sáo khiến thanh niên kia quay người lại.

Anh nhìn tàn thuốc người đó vừa ném xuống đất, bình tĩnh nói: "Nhặt lên."

Người đàn ông đường như đã nghe thấy một câu trò đùa nào đó: "Tôi nhặt cái gì? Một điếu thuốc à? Anh điên à."

"Nam Thành lập quy định vệ sinh lâu như vậy, cậu không thấy những người dọn dẹp và tình nguyện viên ủy ban nhặt rác trên đường mỗi ngày sao? Bạn gái tôi vừa dọn dẹp con đường này và tôi không muốn cô ấy nhặt rác của cậu. Tạ Hoài thanh âm trầm thấp, sắc mặt nghiêm nghị: "Nhặt lên, đừng để tôi nói lại."

Người thanh niên nhìn Tạ Hoài từ trên xuống dưới, như đang cân nhắc xem có thể đánh thắng anh, nếu bây giờ đánh nhau hay không. Nhưng sau khi so sánh, anh ta phát hiện cơ hội chiến thắng của mình là rất nhỏ. Đó không phải là sự khác biệt về ngoại hình mà là khí chất.

Tạ Hoài ngồi ở chỗ đó, bình tĩnh lãnh đạm, giọng nói cùng sự tự tin đều không gì sánh được. Nó dường như là bẩm sinh, giống như khí chất của một người vượt trội, chỉ có thể trau dồi được thông qua sự sung túc về cả vật chất và tinh thần. Dù anh không làm gì thì đàn ông bình thường cũng không dám xung đột với anh.

Người đàn ông do dự vài giây rồi cúi xuống nhặt tàn thuốc ném vào thùng rác. Nhưng anh ta vẫn còn chút tức giận, lẩm bẩm mắng. Tạ Hoài nghe thấy, lại không có phản ứng nào.

Hạ Hạ nghe được anh ta hình như chửi "tên ngu", không khỏi cau mày: "Mắng ai đấy?"

Người đàn ông quay lại nhìn cô, không nói gì nữa, quay người bỏ đi.

"Để anh ta mắng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!