Tạ Hoài ở lại tiểu khu của Hạ Hạ đến tối. Sau khi xong việc, hai người bắt tàu điện ngầm đi mua sắm trong thành phố.
Đang sắp qua mùa thu, Tạ Hoài muốn mua một ít quần áo theo mùa cho Hạ Hạ. Nhưng tâm trí Hạ Hạ lại không đặt vào việc mua sắm chút nào. Cô đi xem phim không nhìn màn hình lớn, mà chuyển điện thoại di động về mức tối nhất, lẩm bẩm co ro trên ghế để ghi nhớ từ vựng.
Sau khi xem phim, tàu điện ngầm cũng đã ngừng hoạt động, Tạ Hoài tìm một khách sạn được đánh giá tốt, định nghỉ qua đêm. Sau khi vào phòng, Hạ Hạ chợt nhớ ra mình còn chưa hoàn thành mục tiêu tự đặt ra cho môn chính trị. Cô đặt cặp sách xuống, ngồi trước tủ TV xem Tiểu Tú Vinh*.
Tạ Hoài không nghĩ tới Hạ Hạ có thể ở trong tình huống này mà học bài, anh cũng cạn lời.
Anh chán nản ngồi bên cạnh cô, thử lật xem sách chuyên môn của cô. Không biết qua bao lâu, anh bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, không nhịn được mà ngủ gật bên cạnh cô. Đành đóng sách lại, đi tới hôn cô.
"Em đã đọc xong chưa?"
Hạ Hạ dụi dụi mắt, nói: "Em đi tắm đã."
Tạ Hoài thường bỏ qua tất cả các môn học không quan trọng, và tìm mọi cách để trốn lớp nào anh cảm thấy không thể qua môn. Mỗi lần thi môn chuyên ngành, anh đều đạt đủ điểm đậu. Anh không được coi là một sinh viên tốt trong mắt giáo viên và các bạn cùng lớp. Anh vừa không chịu học tập vừa không tuân thủ kỷ luật.
Dịch Mỹ Hiên từng nghi ngờ anh đã gian lận trong kỳ thi tuyển sinh đại học, để được nhận vào Đại học Nam Kinh. Nếu không, cô thực sự không thể tin được rằng Tạ Hoài lại có thể đậu được một trường tốt như vậy, với những vi phạm của mình.
Điểm số tuyển sinh của Tạ Hoài đều là thật. Chính Kiều Như đã ép anh phải học tập chăm chỉ để đậu vào đại học. Trong lòng Kiều Như, bi kịch của Tạ Trí Thịnh là do ông ấy không được học hành tới nơi tới chốn. Tạ Hoài thì không nghĩ vậy, anh chỉ muốn lấy bằng tốt nghiệp trung học và lo kiếm tiền. Sau khi thi tuyển sinh đại học, anh và mẹ đã cãi nhau rất lớn. Anh đã có những lời lẽ gay gắt, Kiều Như mắng Tạ Hoài không được phép gọi điện cho bà nữa nếu không vào đại học.
Đi học là một điều tốt, nhưng nếu đi học, anh không có thời gian để kiếm tiền. Tạ Hoài từng phải trả hàng chục nghìn tệ cho những kẻ cho vay nặng lãi mỗi tháng, rồi lại còn kiếm tiền học phí. Đã lâu rồi anh mới bình tâm lại và đọc một cuốn sách như thế này. Chữ anh đọc trong một học kỳ, còn không nhiều bằng anh đọc trong một đêm nay.
Nhìn thấy Hạ Hạ đi vào phòng tắm, Tạ Hoài vui vẻ chạy xuống lầu mua một chai Coca đá, còn mang về hai bát hoành thánh để ăn nhẹ.
Lúc về đến, Hạ Hạ đã tắm xong, đang ngồi trên giường sấy tóc, hai mí mắt còn đang đánh nhau.
Tạ Hoài kêu cô ăn khuya trước rồi vào phòng tắm tắm. Lúc anh bước ra, cô gái cả gan nói muốn ở cùng chồng cô ấy, giờ đã ngủ trước rồi.
Hạ Hạ luôn phải ngủ sát tường, cuộn tròn trong tư thế cực kỳ bất an.
Hộp hoành thánh trên bàn cạnh giường ngủ vẫn chưa được mở. Hạ Hạ vẫn cầm trên tay một cuốn sách chuyên môn dày cộp. Tạ Hoài nhè nhẹ đến xem cô, thấy cô gái đang đắm chìm trong giấc ngủ, nước miếng chảy ra từ khóe môi làm ướt sách.
Tạ Hoài không biết nên giận hay cười, cúi người bế cô dịch vào giữa giường.
Hạ Hạ ban ngày làm việc mệt mỏi, buổi tối học tập cũng mệt mỏi, sờ vào gối liền ngủ như lợn chết, nghe mang máng Tạ Hoài hỏi: "Lạnh không?"
Cô ậm ừ, Tạ Hoài tăng nhiệt độ điều hòa lên.
Tạ Hoài ôm lấy cô, để cô rúc vào trong ngực mình, nhịn không được nói: "Anh là đến nhận phòng hay là đến cùng em học đây?"
Hạ Hạ hiện phải ôn luyện mỗi ngày và chỉ có thể dành một chút thời gian để đọc sách. Cô học đến mức ngủ cũng bị ám ảnh bởi nó. Khi cô nghe thấy Tạ Hoài hỏi, liền đáp: "Học, em muốn học..."
Sắc mặt Tạ Hoài tái xanh.
…
Hạ Hạ tưởng rằng mình chỉ đang chợp mắt một lát, khi tỉnh dậy, cô nhìn điện thoại thì phát hiện đã là bảy giờ sáng.
Theo bản năng, cô đứng dậy xỏ giày đi giặt giũ và đi làm. Khi cô đặt chân lên, cô mới phát hiện đôi dép đó không phải là đôi dép cô thường đi trong ký túc xá. Đêm qua cô và Tạ Hoài tới khách sạn qua đêm. Cô đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, sau khi quay mặt lại, thì bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của Tạ Hoài.
Tạ Hoài chậm chạp nói: "Anh tự nghĩ, mình không phải ở độ tuổi 40 hay 50 cơ bắp lỏng lẻo, thể lực suy giảm, chức năng t*nh d*c cũng suy giảm, đúng không? Vậy làm sao có người dám ngủ lén khi anh đang tắm? Em nghĩ anh sẽ không tức giận và xử em, hay em nghĩ em có thể xử được anh nếu anh tức giận?"
Hạ Hạ im lặng, đôi mắt đẹp đảo tròn trong hốc mắt: "Không thể nào, em không thừa nhận."
Cô mím môi, nịnh nọt kéo cánh tay anh cầu xin tha thứ: "Đêm nay thì thế nào, đêm nay em không ngủ nữa đâu."
"Khỏi" Tạ Hoài cúi xuống xỏ giày vào, "Anh không muốn ôm em cả đêm nữa. Không xơ múi được, cũng không ngủ được. Nếu em muốn mạng của anh thì cứ nói đi, đừng hành hạ anh."
Hạ Hạ cũng cảm thấy áy náy: "Anh có thể đánh thức em mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!