Xe của Tạ Hoài là một chiếc xe điện màu đen.
Anh lấy được chiếc xe cũ nát này từ nơi nào cũng đã quên, tiếng động cơ ầm ầm, cót két , rít lên suốt chặng đường.
Hạ Hạ ngồi ở ghế sau, nắm chặt chiếc đệm da đã rách thành nhiều chỗ, làn gió thổi qua làm rối tung mái tóc cô.
Tạ Hoài phóng xe với tốc độ chóng mặt, thậm chí còn không thèm giảm tốc độ khi qua gờ giảm tốc, suýt nữa làm mông của Hạ Hạ bị hất ra làm đôi.
Hạ Hạ muốn ôm lấy eo anh nhưng lại quá ngượng ngùng, mấy lần suýt ngã về phía sau vì loạng choạng.
Tạ Hoài hôm nay mặc một chiếc áo phông màu xanh navy, gió thổi tung vạt áo, eo thon gọn, thỉnh thoảng gió thổi để lộ làn da trắng nõn bên trong, Hạ Hạ không khỏi liếc mắt nhìn thêm vài lần.
Vì sợ ngã, cô nắm chặt mép áo anh để giữ thăng bằng.
Tạ Hoài chậm lại một chút: "Giữ eo tôi, đừng nắm áo."
Nghe lời yêu cầu này, hồi chuông báo động vang lên trong tâm trí Hạ Hạ.
Cô từ chối: "Đừng cố lợi dụng tôi. Mặc dù chúng ta đang ở giữa nơi vắng vẻ, nếu anh làm điều gì không phù hợp, tôi vẫn sẽ hét lên cầu cứu đấy."
"Ý tôi bảo cô nới lỏng tay ra", giọng anh có vẻ hơi bực bội, "Cô đang siết cổ tôi bằng cái cổ áo này".
Cổ áo anh vốn đã nhỏ, Hạ Hạ nắm chặt gấu áo khiến áo bị kéo ra sau, làm anh khó thở.
Hạ Hạ: "…"
Cô buông tay, nghĩ mình thậm chí còn chưa dành nhiều thời gian với Tạ Hoài, vậy mà cô đã trở nên kiêu ngạo giống như anh rồi.
Tạ Hoài dừng xe trước một quán trà sữa.
Quán nằm khuất trong một góc phố đi bộ phía sau cổng sau của trường Đại học Công nghệ. Quán nhỏ, trên cửa có một tấm biển hiệu phủ bụi, thiếu mất một trong hai chữ, chỉ còn lại chữ cong queo "trà" "
" treo ở đó.
Hạ Hạ đẩy cửa ra, một nắm bụi từ kính bay vào.
Chủ cửa hàng là một chàng trai trẻ, vì quán vắng khách, anh ta đang ngồi thư giãn trên chiếc ghế mềm phía sau quầy hàng vừa chơi di động.
Tạ Hoài tháo vòng hạt bồ đề ra, ném lên bệ đá cẩm thạch: "Triệu Nhất Lôi (), đến giờ làm ăn rồi."
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn Tạ Hoài: "Cậu đến muộn."
Tạ Hoài đi ra sau quầy, lấy ra mười chiếc cốc giấy, xếp thành một hàng: "Thì sao? Tôi lếch tới đây là tốt rồi."
Triệu Nhất Lôi bỏ cuộc chơi lười biếng đứng dậy.
Hạ Hạ còn chưa hiểu Tạ Hoài đang định làm gì nên chăm chú quan sát người đàn ông trước mặt.
Triệu Nhất Lôi là một người đàn ông phương Bắc điển hình, thân hình to lớn, giọng nói khàn khàn, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ khoe b* ng*c rắn chắc, có thể nhìn rõ hai điểm qua lớp vải mỏng.
Hạ Hạ không đặc biệt bị thu hút bởi những người đàn ông trông giống huấn luyện viên thể hình cứ do dự ở cửa không biết có nên vào hay không.
Triệu Nhất Lôi: "Tạ Hoài, sao bạn gái cậu không vào?"
Tạ Hoài liếc nhìn Hạ Hạ: "Bạn gái?"
Hạ Hạ lập tức nịnh nọt nói: "Chúng tôi chỉ là bạn học thôi, đừng xúc phạm đến khẩu vị của anh Hoài."
Triệu Nhất Lôi quay sang pha trà sữa, mỗi lần pha chế hương vị, Tạ Hoài lại rót nửa cốc vào cốc giấy trên quầy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!