Chương 8: (Vô Đề)

Buổi họp lớp bắt đầu lúc hai giờ chiều

Cũng là lúc ánh nắng mặt trời gay gắt nhất, những tia nắng mỏng manh chiếu qua những ô cửa sổ sạch bong, phủ lên cánh tay họ một thứ ánh sáng ấm áp. Bên ngoài, những cây anh đào mùa đông và táo dại đung đưa, những chiếc lá xanh tươi trong làn gió chiều, in những cái bóng chập chờn trên mặt đất.

Tạ Hoài ngồi một mình bên cửa sổ ở hàng ghế sau.

Vừa mới thức dậy sau giấc ngủ trưa, anh vẫn còn buồn ngủ.

Ngành xã hội học có nhiều sinh viên nữ hơn nam, nhờ gu thời trang tinh tế và vẻ ngoài đẹp trai, anh nổi bật giữa đám con trai mới ra trường vẫn còn ăn mặc bảo thủ. Rất nhiều cô gái lén nhìn anh.

Hạ Hạ không ngờ Tạ Hoài lại học cùng chuyên ngành với mình, vừa bước vào phòng đã cứng đờ người, trông như một con thỏ vừa hoảng sợ vừa cảnh giác.

Ánh mắt cô đảo quanh phía mấy chiếc ghế trống ở hàng ghế đầu, cố gắng tìm một chỗ ngồi xa Tạ Hoài.

Thái Vân cùng Triệu Sơn Kỳ đi vào bằng cửa sau, khi Triệu Sơn Kỳ nhìn thấy Tạ Hoài, ánh mắt lập tức sáng lên, kéo Thái Vân đi qua.

Vốn là người vui vẻ và hướng ngoại, cô ấy mỉm cười hỏi: "Tụi mình có thể ngồi đây không?"

Tạ Hoài chống tay lên, thản nhiên nói: "Không được."

Anh chỉ vào Hạ Hạ đang đứng ở phía trước lớp học, sau đó vỗ nhẹ vào bàn bên cạnh, gọi cô như gọi một con chó con: "Đến đây này"

Hạ Hạ do dự nhìn Tạ Hoài dựa vào bàn sau đang khoanh tay, lặng lẽ quan sát cô.

Ánh mắt anh như có thể sờ thấy được, dán chặt vào cô như keo 502, không mang theo sự thân thiện mà ác ý muốn nuốt chửng cô. Hạ Hạ không thể hiểu được anh đang nghĩ gì.

Triệu Sơn Kỳ đột nhiên hiểu ra: "Ồ, thì ra anh là bạn của Hạ Hạ à."

Tạ Hoài không để lộ chút mặt mũi nào, nhưng cô ấy cũng không cảm thấy ngượng ngùng, khi Thái Vân kéo cô đến hàng ghế đầu, cô vẫn liên tục liếc mắt nhìn Tạ Hoài.

Hạ Hạ bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh Tạ Hoài, Chúc Tử Du đi theo ngồi ở phía sau.

Tạ Hoài tuy gọi cô lại, nhưng không nói gì. Mũi anh giật giật, ngửi thấy mùi kem sữa Yu Mei Jing thoang thoảng trên người cô gái. Mùi hương ngọt ngào nhưng không ngấy, không rõ ràng bằng nước hoa nhưng rất dễ chịu. Sự bực bội trẻ con dần biến mất khỏi khuôn mặt anh, anh lười biếng nheo mắt lại.

Cố vấn lớp Hình Hâm() là một nghiên cứu sinh năm thứ ba đã bị hói một phần đầu sau suốt ba năm học gian khổ.

Hạ Hạ thản nhiên ghi chép lại những chuyện vặt vãnh đang bàn luận, sau đó quay lại thấy Tạ Hoài cũng lấy giấy ra, nhưng không viết mà lại vẽ những hình que xiên thẳng vẹo vọ.

Nhìn kỹ hơn, Hạ Hạ nhận ra anh đã vẽ một bé trai và một bé gái, trong đó bé trai cầm dùi cui đánh bé gái cho đến khi cô bé khóc lóc thảm thiết.

Anh đang nhìn xuống, làn da mịn màng và sạch sẽ, ánh sáng mặt trời tạo thành một quầng sáng màu vàng nhạt quanh lông mi, có phần dịu dàng. Nếu anh mặc quần thể thao và áo phông trắng trở lại khuôn viên trường trung học tràn ngập thanh xuân, anh ấy chắc chắn sẽ là mẫu con trai mà các nữ sinh say mê phải lòng.

Trong lúc Hạ Hạ đang chìm đắm trong suy nghĩ, Tạ Hoài đã nhanh chóng phác họa những dòng nước mắt và nước mũi chảy dài trên khuôn mặt cô bé.

Môi anh cong lên khi anh rút một mũi tên từ cậu bé viết vào tên mình, và một mũi tên khác từ cô bé chỉ vào tên Hạ Hạ. Sau khi hoàn thành, anh ném bút xuống và đẩy bức vẽ đến trước mặt cô.

Đầu ngón tay của Tạ Hoài gõ mạnh vào tờ giấy, giọng nói của anh truyền vào tai cô vô cùng rõ ràng.

Hạ Hạ giả vờ không hiểu: "Chuyện gì vậy?"

"Nhìn bức vẽ này, cô có cảm nghĩ gì?" Tạ Hoài hỏi.

Anh là trẻ con à? Hạ Hạ nghĩ, tự vẽ còn muốn được khen.

Nghĩ vậy, cô vẫn bắt đầu nịnh nọt anh: "anh Hoài, tài vẽ của anh thật sự rất tuyệt vời, hãy nhìn những đường nét này xem, những cái bóng này nữa, những đường cong mượt mà của cây gậy này…"

Tạ Hoài nhíu mày mất kiên nhẫn, đốt ngón tay gõ mạnh xuống bàn, ép Hạ Hạ phải dừng lời nịnh hót* lại.

Cô cúi đầu buồn bã, giọng nói nhẹ nhàng và nhu mì, có vẻ nhút nhát: "Tôi sai rồi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!