Đêm đầu tiên ngủ trong ký túc xá, Hạ Hạ đã gặp ác mộng suốt đêm.
Trong giấc mơ, cô quay trở lại mùa hè năm cô lên bảy tuổi, đi chân trần trên bùn ở một cái sân có hàng rào sau khi trận mưa lớn vừa tạnh.
Vũng nước khá sâu, khi cô bé bước vào, bùn bắn tung tóe lên bắp chân và gấu váy chấm bi trắng của cô.
Ngô Lệ() đã bị bệnh hai tuần, quần áo bẩn trong nhà chất thành núi, đây là bộ quần áo sạch cuối cùng của cô.
Hạ Hạ ngồi xổm cạnh con mương bên ngoài hàng rào, nơi đã tích tụ đầy nước sau nhiều ngày mưa. Cô bé nhấc váy lên và cẩn thận kỳ cọ những vết bùn. Vì còn là một đứa trẻ không biết giặt quần áo đúng cách, đôi bàn tay nhỏ bé đã chuyển sang màu đỏ vì kỳ cọ, nhưng vết bẩn trên váy cô bé chỉ ngày càng lớn hơn.
Cô nhóc nhìn chằm chằm một cách vô hồn, mắt đỏ hoe.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau.
Hạ Hạ quay lại, nhìn thấy một khuôn mặt rám nắng màu trà vì đất vàng của thôn. Người đàn ông trên người nồng nặc mùi thuốc lá và mùi rượu rẻ tiền. Ông ta véo cánh tay và mắt cá chân mềm mại của cô bé bằng những ngón tay thô ráp.
Đôi mắt mơ màng của ông nhìn chằm chằm vào mép q**n l*t màu hồng trong lúc l**m đôi môi thâm sạm: "Đến nhà chú, chú sẽ giúp cháu giặt sạch."
Hạ Hạ trong mơ càng lúc càng bồn chồn, mồ hôi lạnh dần dần xuất hiện trên trán.
Sau đó, cô mơ thấy một mùa hè nóng nực khác, xung quanh là cái nóng thiêu đốt, có mùi nước tiểu nồng nặc từ những đám cỏ dại ở tầng trệt của tòa nhà chung cư cũ.
Những sợi dây thép được giăng giữa các cây dương, cắm sâu vào vỏ cây, nơi Ngô Lệ thường treo chăn ga gối đệm để phơi khô.
Vào những buổi chiều mùa hè, ánh nắng mặt trời luôn xuyên qua những tán lá dương rậm rạp, làm khô đi mùi ẩm mốc trên chăn ga gối đệm. Khi ôm ngủ vào ban đêm, chúng sẽ có mùi nắng và cỏ tươi.
Vào giờ cao điểm buổi tối, đám đông người dân tụ tập thành ba lớp xung quanh tòa nhà.
Một người phụ nữ với đôi mắt đỏ ngầu, mọi dấu vết của sự nghiêm trang đã biến mất, túm chặt tóc Hạ Hạ.
Mặc dù da đầu cô đau nhức vì cái siết chặt của người phụ nữ còn khuôn mặt cô đau nhói vì hơn chục cái tát, cô vẫn cắn chặt môi, quyết không khóc.
Người phụ nữ kia hét lên một cách điên cuồng: "Mày lừa Bình Gia Bằng tiêu bao nhiêu tiền cho mày rồi? Mày có nói cho tao biết hay không?"
Với mỗi lời buộc tội, người phụ nữ lại tát vào mặt cô, để lại vô số vết xước trên cánh tay và cổ bằng móng tay.
Không chịu nổi đau đớn, Hạ Hạ quay đầu định tìm Ngô Lệ giúp đỡ, nhưng Ngô Lệ lại bị Ngụy Kim Hải() giữ lại.
"Nó làm chuyện vô liêm sỉ như vậy, bây giờ còn không chịu nổi đòn sao? Nếu cô dám xen vào, tôi cũng sẽ đánh cô." Sắc mặt Ngụy Kim Hải tái mét, ánh mắt khinh thường nhìn về phía Hạ Hạ.
"Con khốn vô liêm sỉ, dám lao vào đàn ông." Ông ta khạc nhổ, "Đừng gọi tao là cha nữa, tao xấu hổ khi phải nhận mày làm con."
Khuôn mặt người phụ nữ biến dạng như một con sư tử điên cuồng, chuyển từ những cái tát sang cố gắng xé toạc quần áo của cô.
Hạ Hạ hoàn toàn nhận lấy ánh mắt khinh thường của Ngụy Kim Hải, trái tim vốn đã ấm áp của cô lập tức bị dội một gáo nước đá từ trong ra ngoài.
Hạ Hạ đẩy người phụ nữ ra rồi tát vào mặt bà ta một cái.
Cái tát đó đã dùng hết sức lực của cô, giọng nói lạnh như băng: "Thử đánh tôi lần nữa xem."
Không khí ngột ngạt bỗng chốc đông cứng lại.
Hạ Hạ cảm thấy có vị ngọt như vị kim loại của máu dâng lên cổ họng, tim đập loạn xạ, mỗi hơi thở đều là một cuộc tranh đấu.
Đột nhiên, mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh.
Cô cảm nhận được điều gì đó và quay lại thì nhìn thấy khuôn mặt của Bình Gia Bằng ở giữa đám đông.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!