Khi tiếng chuông vang lên, Hạ Hạ bước ra khỏi lớp học, tay cầm theo sách giáo khoa.
Năm nay thành phố Hải chịu rét đậm, cây cối trong bồn hoa đều héo úa, cả một mảng bị không khí lạnh từ phương Bắc thổi tới rũ rượi.
Hạ Hạ quấn chặt quần áo quanh người, không khỏi rùng mình khi bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy.
"Hạ Hạ." Một nam sinh chạy theo cô, "Cậu muốn đến căng tin sao? Chúng ta cùng đi. Tôi muốn thảo luận với cậu bài giảng của Giáo sư về Durkheim."
Hạ Hạ ngượng ngùng tránh tay cậu ta khi cậu đưa tay ra muốn giúp cô cầm sách. "…Không, cảm ơn, tôi không định ăn."
Nam sinh kia tên là Võ Thư Kiệt(), là bạn học cùng khóa với cô. Từ ngày cô vào Đại học Hải Nam, được giáo viên chủ nhiệm giới thiệu vào lớp, cậu ta đã kiên trì theo đuổi cô nửa học kỳ. Mặc dù chàng trai trẻ có đường nét thanh tú, ăn mặc chỉnh tề, nhưng Hạ Hạ không hề có hứng thú với cậu ta, thậm chí còn thấy có chút ghê tởm.
"Nếu không đến căng tin thì chắc là đến thư viện học bài phải không?" Võ Thư Kiệt cười tươi, trên mặt lộ ra nụ cười mà anh cho là chu đáo. "Nói cũng có lý. Là du học sinh trao đổi của Đại học Nam Kinh, học ở Đại học Hải Nam hẳn là rất gian nan. Đọc sách nhiều hơn cũng tốt."
Chàng trai trẻ tiếp tục mỉm cười: "Nếu bài giảng hôm nay về lý thuyết "phân công lao động xã hội" mà cậu không hiểu thì có thể nhờ tôi giúp đỡ."
Hạ Hạ đáp lại bằng một câu đơn giản: "Ồ… cảm ơn nhé."
Thấy cô định rời đi, Võ Thư Kiệt vẫn đi theo cô.
Hạ Hạ nói: "Tôi không đi căng tin."
"Tôi biết rồi" Võ Thư Kiệt đáp, "Tôi sẽ cùng cậu đến thư viện học, sau đó chúng ta cùng nhau ăn khuya. Đừng lo về chi phí, chúng ta có thể chia đôi hóa đơn."
Hạ Hạ đau đầu, nghiêm túc nói: "Tôi cũng không muốn ăn khuya…"
"Đúng rồi" chàng trai trẻ đột nhiên ngắt lời cô, "Cậu là bạn cùng phòng với sinh viên năm ba Trần Mạn Hi, đúng không? Cậu nên tránh xa cô ấy ra. Gần đây tôi nghe một số tin đồn nói rằng cô ấy bị những người đàn ông lớn tuổi hơn giữ ngoài trường."
Hạ Hạ: "Không có chứng cứ thì đừng tung tin đồn về người khác, được không?"
Võ Thư Kiệt: "Đương nhiên là tôi có chứng cứ. Hôm nọ tôi giúp cô giáo quản lý hồ sơ trong kho lưu trữ, tôi thấy thông tin gia cảnh của cô ấy. Bố mẹ cô ấy chỉ là nhân viên công chức bình thường, nếu không có người bao nuôi, sao cô ấy có thể mua được mấy món đồ xa xỉ đó?"
Hạ Hạ: "…"
Cô không thể chịu đựng được người này nữa nên quay người bỏ đi.
Võ Thư Kiệt theo sát cô: "Tiểu Hạ, con gái phải giữ gìn phẩm giá mới được người khác yêu mến. Tuy rằng sống cùng cô ấy có thể ảnh hưởng tiêu cực đến cậu, nhưng đừng lo lắng, tôi tin cậu không phải loại người như vậy."
Hạ Hạ dừng lại, lạnh lùng hỏi: "Tôi có phải loại người đó hay không thì liên quan gì đến cậu?"
"Tất nhiên là có rồi," Võ Thư Kiệt nói. "Tôi đã nói với mẹ tôi là tôi đang hẹn hò với một người ở trường. Gia đình tôi khá truyền thống và không thể chấp nhận những người phụ nữ như Trần Mạn Hy. Việc cậu gần gũi với cô ấy đã khiến tôi rất không vui rồi."
Hạ Hạ hỏi: "Truyền thống gia đình cậu thì càng liên quan gì đến tôi hả?"
Võ Thư Kiệt nhíu mày: "Đừng ăn nói th* t*c, không giống tiểu thư khuê các, sẽ biểu hiện sự thiếu giáo dục."
Người này không chỉ thiếu nhận thức về bản thân mà còn giống như keo dính chó, cứ không chịu buông.
Sự kiên nhẫn của Hạ Hạ đã đến giới hạn, cô đứng trước mặt cậu ta, đôi lông mày thanh tú nhướn cao, vừa định xả hết mọi thứ, thì đột nhiên cô thấy ánh mắt của Võ Thư Kiệt chuyển từ cô sang thứ gì đó phía sau cô.
Cậu ta chỉnh lại kính và hỏi: "Anh ta là ai thế?"
Hạ Hạ nhìn theo tầm mắt của cậu ta, quay lại thấy Tạ Hoài đứng sau lưng cách cô hai mét, trông có vẻ mệt mỏi vì đi đường xa.
Anh đến từ thành phố phía Nam ấm áp nên chỉ mặc một chiếc áo gió mỏng, gió lạnh của thành phố Hải càng làm lộ ra vóc dáng gầy gò của anh. Anh đứng yên một cách thoải mái, hai tay đút túi quần, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào Hạ Hạ. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và buồn ngủ, dưới mắt có quầng thâm, rõ ràng là không được nghỉ ngơi đầy đủ.
"Anh Hoài?" Hạ Hạ cảm thấy mình như đang nằm mơ, "Anh đến đây từ khi nào?"
"Vừa nãy," Tạ Hoài bình tĩnh trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!